[Novel] Vùng Đất Bị Lãng Quên - Chương 7
Bàn tay cậu ấy rất trắng.
Tưởng chừng như trắng chẳng kém gì tay cô.
Đã thế, dáng tay còn vô cùng thanh tú và đẹp đẽ.
Thalia vô thức định vươn tay về phía cậu, nhưng khi cảm nhận được chú chim trong tay khẽ giật cánh, cô vội vã lắc đầu.
“Không được. Giờ tôi đang cầm đồ rồi.”
Bên dưới chiếc mũ trùm đẫm nước mưa đang rủ xuống, cô thấy đôi mắt cậu nheo lại.
Cậu hạ tầm mắt xuống đôi bàn tay đang ôm trước ngực của cô.
“Quan trọng lắm à?”
Ngập ngừng một hồi, Thalia lắc đầu.
“Không quan trọng.”
“Thế thì vứt đi.”
Nghe câu trả lời có phần bực bội của cô, giữa đôi lông mày thanh tú của cậu chau lại.
Có vẻ cậu bắt đầu thấy khó chịu.
Trong khoảnh khắc, cô còn tưởng cậu sẽ mặc kệ cô ở lại mà bỏ đi.
Nhưng rồi, cậu lại làm một điều chẳng hề ăn nhập chút nào với vẻ ngoài lạnh lùng ấy.
Cậu cúi người trước mặt cô, bế bổng thân hình bám đầy bùn đất và nước mưa của cô lên khỏi mặt đất.
Trước hành động bất ngờ đó, Thalia thốt lên một tiếng thét nhỏ.
Cậu liền giữ chặt lấy tấm lưng đang giãy giụa của cô, cộc lốc cất lời.
“Ở yên nào.”
Thalia lập tức ngoan ngoãn nghe lời.
Trong lúc cô nới lỏng tay, cẩn thận kiểm tra chú chim trong lòng để nó không bị thương, cậu đã vững vàng sải bước trèo lên con dốc bị mưa làm nhão ướt.
Bước chân cậu nhanh nhẹn tựa như một chú mèo.
Tuy nhiên, dù có thoát khỏi vũng lầy thoăn thoắt và khéo léo đến đâu, cậu cũng chẳng thể giữ cho trang phục của mình sạch sẽ.
Cậu cúi xuống nhìn chiếc quần, đôi ủng cùng vạt áo khoác đã nhem nhuốc bẩn thỉu, rồi lại nhíu mày.
“Tệ thật đấy.”
“…Tại cậu giúp tôi nên tôi mới đền cho cậu. Tôi có thể mua cho cậu bộ đồ đắt tiền hơn nhiều bộ cậu đang mặc. Thực ra, tôi là con gái của một người vô cùng, vô cùng quan trọng đấy. Tôi cũng sẽ bảo người hầu thưởng riêng cho cậu một khoản hời nữa.”
Cô nói vậy vì thấy áy náy, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại có vẻ bất bình.
Cậu bước thêm vài bước để tránh những đống đất quanh hố, rồi thản nhiên buông một câu.
“Mới bé tí mà ngông nghênh gớm.”
Mặt Thalia đỏ bừng lên. Thứ xơ xác tơi tả là chú chim kia, vậy mà chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy chính mình mới là kẻ thảm hại.
“Nó bị rơi xuống nước bùn thôi. Ban đầu…”
Có khi nó còn đẹp hơn cơ.
Cô khựng lại trước khi kịp thốt ra câu đó.
Chú chim gầy giuộc màu nâu này có vẻ ngay từ đầu cũng chẳng đẹp đẽ gì cho lắm.
Có lẽ nó chỉ là một con sáo đá cực kỳ tầm thường, loại có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Thế nhưng cậu trai dường như lại muốn tỏ lòng tốt với chú chim xấu xí, xơ xác đáng thương ấy.
Cậu một tay bế cô, tay kia nâng lấy chú chim rồi thu vào bên trong chiếc mũ trùm.
Thalia mở to mắt.
Làn da chạm vào ngón tay cô ấm áp như ánh lửa từ lò sưởi. Như tìm kiếm hơi ấm, chú chim rúc sâu vào dưới xương quai xanh của cậu.
“Ngón tay cậu lạnh như băng vậy. Cậu đứng đó bao lâu rồi?”
Cậu trai vốn đang im lặng cúi nhìn chú chim dưới cằm liền quay sang nhìn cô.
Nhờ vậy, Thalia có thể nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm bên dưới hàng mi ướt đẫm nước mưa ngay sát chóp mũi mình.
Nhìn ở khoảng cách gần, đôi mắt cậu lạ kỳ đến khó tin.
Chúng tựa như những mảnh bạc nhỏ rơi vãi giữa bầu trời mùa đông trong trẻo.
Thalia ngẩn ngơ nhìn rồi vô thức thì thầm.
“Cậu biết không… trong mắt cậu có một chiếc vương miện bằng bạc đấy.”
Đôi mắt cậu trai khẽ mở to.
Bờ môi hơi hé mở như định nói điều gì, rồi lại khép lại.
Thalia nhận ra cậu bạn vô danh này cũng đang nhìn sâu vào mắt cô.
Rốt cuộc cậu ấy đã nhìn thấy gì trong mắt mình nhỉ?
Đang mải suy nghĩ, một giọng nói quen thuộc từ xa vọng lại.
“Tiểu thư ơi!”
Đó là vú nuôi.
Vì chưa quen miệng gọi “Điện hạ”, bà thường gọi Thalia như thế và hay bị mẹ cô cùng các hầu nữ khác mắng.
Nhưng có vẻ thói quen đó vẫn chưa sửa được.
Từ phía xa, tiếng gọi thảng thốt của bà vang vọng trong không trung.
“Tôi phải đi rồi.”
Thalia khẽ thì thầm.
Cô không rõ vì sao, nhưng cô cực kỳ ghét phải thốt ra câu nói ấy.
Có lẽ cậu bạn này cũng chẳng thích nghe tẹo nào.
Cậu đứng yên không nhúc nhích một lúc lâu, rồi mới chậm rãi đặt cô xuống đất như thể không đành lòng.
Khi vòng tay cậu rời đi, Thalia liền cảm nhận được cái lạnh thấu tận xương tủy.
Đến lúc này cô mới nhận ra, vòng ôm của cậu trai ấy ấm áp biết nhường nào.
Sau một hồi ngập ngừng, cô đưa chú chim nhỏ về phía cậu.
“Cậu mang nó theo nhé?”
Vì tay tôi lạnh lắm, còn cậu thì ấm áp.
Cô tính nói vậy, nhưng cậu đã cúi xuống, cẩn thận đỡ lấy chú chim.
Rồi cậu áp nó vào gò má trắng như tượng thạch cao của mình, kéo chiếc mũ trùm về phía trước như để che mưa cho nó.
Thalia chăm chú ngước nhìn cậu, cất tiếng hỏi,
“Chú chim đó… liệu có sống được không?”
“…Có chứ.”
Đôi mắt xanh chứa đựng vương miện bạc dừng lại trên gương mặt cô rất lâu.
“Nó sẽ sống.”
Gương mặt cậu trai không chút biểu cảm, nhưng chẳng hiểu sao, Thalia lại cảm thấy dường như cậu vừa mỉm cười.
Chẳng mấy chốc, cô quay người, bắt đầu chạy vụt đi trong khu vườn mưa giăng.
Cô đã chạy bao lâu giữa những gốc hồng bị bật rễ, những bụi cây lùm xùm và mấy đống đất chất cao như những ngôi mộ nhỏ?
Khi quay đầu lại như có lực thôi thúc, cô thấy cậu vẫn đứng lặng im dưới bóng cây lớn.
Sao cậu ấy vẫn chưa đi nhỉ?
Có lẽ cậu đang chờ mưa ngớt hơn đôi chút.
Hoặc có lẽ cậu đang dõi theo bóng lưng cô rời đi.
Chợt nảy ra ham muốn quay lại nơi cậu đang đứng, Thalia thèm cùng cậu trú mưa, thèm được ngồi sóng đôi bên lò sưởi ấm áp và ngắm nhìn chú chim dần hồi phục sức sống.
Nhưng trong lúc cô còn đang chần chừ, vú nuôi đột ngột lao ra từ bên trong tòa nhà.
Có lẽ vì đã mải tìm Thalia suốt một thời gian dài, khuôn mặt tròn trịa của bà đỏ bừng lên vì giận dữ.
“Rốt cuộc tiểu thư đã đi đâu thế hả! Tiểu thư có biết phu nhân Senevier đang ráo riết tìm người không!”
Vú nuôi dùng bàn tay múp rúp túm chặt lấy tay cô, thô bạo kéo cô vào bên trong tòa nhà phụ.
“Rồi cái thân hình người ngợm này là sao đây! Tiểu thư sắp phải đi kiến diện Bệ hạ rồi, sao lại để quần áo bẩn thỉu thế này cơ chứ?”
“…Cháu bị ngã lúc đi dạo ạ.”
“Trời Phật ơi, thời tiết thế này mà đi dạo cái gì chứ!”
Vú nuôi la lên đầy kinh ngạc rồi sải bước thật nhanh về phía hành lang nối liền với biệt điện.
Thalia bị kéo đi, ngoái đầu nhìn lại.
Nhưng bóng dáng cậu trai ấy đã chẳng còn ở đó nữa.