[Novel] Vùng Đất Bị Lãng Quên - Chương 11
Sau ngày hôm đó, Thalia đã không thể ăn được một số món ăn.
Cô ấy căn bản không thể tin tưởng những thứ ở bên trong những món ăn này.
Bà vú của cô ấy, không biết lý do tại sao, đã trở nên rất bức xúc.
Bà ấy chỉ nghĩ Thalia đang khó tính.
Không giải thích bất kì việc gì, Thalia vẫn chịu đựng bằng việc ăn trái cây và mật ong mà bà vú của cô mang từng chút một như những món ăn vặt.
Sự vắng vẻ và cô đơn đã không còn là một nỗi lo.
Ở trong những nơi xa hoa bậc nhất trên thế giới, cô ấy phải chống chọi với cơn đói.
Trong một số ngày, cô ấy đói đến mức cô miễn cưỡng chạm vào đồ ăn mà người hầu đã mang đói.
Nhưng chắc chắn , bên trong đồ ăn xuất hiện chuột và côn trùng, và đôi lúc có cả một nắm tóc xoăn mà cô ấy không thể xác định ai là chủ nhân nắm đói.
Sau khi trải nghiệm việc đó vài lần, cô ấy đã chạm tới điểm mà cô ấy không thể cho thứ gì vào mồm được nữa.
Trong một vài tuần, cô ấy đã trở nên gầy gò một cách đáng thương.
Tại thời điểm này, đến cả bà vú mù mờ một cách đau đớn của cô ấy dường như đã nhận ra có chuyện gì đó rất xấu đang xảy ra.
Bà ấy ngay lập tức báo cáo với nữ hoàng và làm ầm lên, nói rằng đứa con gái duy nhất của chính bà đang trên bờ vực của cái chết.
Nhờ điều đó, Thalia đã thấy được khuôn mặt của mẹ cô ấy lần đầu tiên trong nhiều tháng
“Làm thế nào mà con lại trông như thế này?”
Đó là những lời đầu tiên mà Senevier đã nói khi mà cô ấy đến lâu đài tách biệt lần đầu tiên, sau khi bỏ mặc Thalia tựa như bà ấy đã hoàn toàn quên đi sự tồn tại của con gái mình.
Không giống ngoại hình của chính mình, Thalia nhìn mẹ của chính mình, người mà đầy sức sống như bông hoa mùa hè, và mắt cô ấy trở nên đỏ ngầu.
Nhìn vào khuôn mặt tươi sáng đó, ngây thơ đến mức thật thà, sự oán giận đã ngoi lên trong lòng cô ấy.
Cô ấy đã có ý định nổi giận với bà.
Cô ấy đã ngỡ định gào thét lên rằng làm sao mà bà ấy lại ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân mình như vậy.
Nhưng khi cô ấy cất tiếng khỏi mồm, tiếng sụt sịt vỡ ra.
Thalia khóc như đứa trẻ mới chào đời và tuôn ra những chuyện đã xảy ra.
Cô ấy đã thú nhận, từng chuyện một, những việc kinh hoàng mà những người hầu của lâu đài tách biệt đã thực hiện và những thứ kinh khủng mà cô đã phải nhẫn nhịn chịu đựng tới bây giờ.
Đến khi toàn bộ câu chuyện kết thúc, Senevier chỉ ngồi bên cạnh trên giường và lắng nghe một cách im lặng.
Thalia đã nghĩ rằng bà ấy đang giữ im lặng vì bà ấy đang kìm nén cơn giận dữ.
Cô ấy nghĩ mẹ của cô ấy đã thực sự không thốt nên lời bởi những việc kinh khủng đã xảy ra với chính con gái ruột của mình.
Vậy nên Thalia đã lắc tay bà ấy một cách dữ dội và yêu cầu như đang ép bà ấy.
“Mẫu thân! Hãy ngăn họ tra tấn con đi! Mẫu thân nên hành động ngay bây giờ để không ai làm hại con một lần nào nữa!”
“Tại sao tao nên làm vậy?”
Seneviar nghiêng đầu và nói.
Trước câu trả lời bất ngờ, Thalia cứng người.
Mặt của Senevier chỉ tràn ngập sự tò mò.
Bà ấy đã bộc lộ biểu cảm như thể cô ấy không thể hiểu tại sao đứa con nhỏ nhắn của cô ấy, người mà đã kiệt sức bởi sự bạo hành, lại đang nhờ cô ấy giúp đỡ.
“Thalia, lâu đài này là của con, và tất cả các người hầu trong lâu đài này thuộc sở hữu của con. Con bây giờ là chín tuổi rồi. Sao con có thể làm phiền mẹ mình chỉ vì con không thể quản lý được tài sản của mình nhỉ?”
Thalia bị bỏ không thốt lên lời.
Senevier cúp má mình với một tay và thở dài như thể vô cùng thất vọng.
“Con là con gái của Hoàng Đế. mẹ không thể hiểu nổi sao con lại là nạn nhân hóa những thứ nhỏ bé tới vậy. Thật là khó tin rằng con gái mình lại ngu ngốc và yếu đuối đến vậy”
“M-Mẫu thân…”
Senevier nhìn vào cây nến bên cửa sổ với những biểu cảm suy ngẫm.
Trên khuôn mặt đẹp đẽ nhưng lạnh lùng đó, không có một chút dấu vết nào của sự tức giận trước sự bạo hành mà con gái bà ấy đã phải chịu đựng.
Chỉ có một chút sự thất vọng và sự khó chịu, bên cạnh điều đó là một cái nhìn của sự cân nhắc sâu sắc đối với việc chỉ bảo đứa trẻ chậm hiểu của bà ấy.
Thalia cảm thấy như thể bà ấy đang hành xử với một loài sâu bọ mà đội lốt dưới hình dạng con người một cách vô cùng thuyết phục.
Sau khi đắm chìm trong suy nghĩ một lúc lâu, Senevier búng tay và nói,
“Hãy để mẹ giải quyết việc này. Vì con, mẹ sẽ để lại một người cận vệ rất hữu dụng. Anh ấy là người mà mẹ đã huấn luyện kỹ càng trong thời gian dài. Nếu con quản lý tốt, thì anh ấy sẽ rất hữu dụng.”
Như thể nghĩ rằng tất cả các vấn đề đã được giải quyết, bà ấy đứng dậy khỏi ghế.
Thalia nhanh chóng nắm lấy viền của quần áo bà.
“Con không cần một người như thế! Con muốn ở bên cạnh mẹ cơ!”
Trước cơn khóc tuyệt vọng ấy, một cái nhìn ghê tởm thoáng qua trên khuôn mặt của Senevier.
Thalia trở nên tái nhợt bởi cơn sốc.
Senevier tách những ngón tay ấy ra, từng cái một, những ngón tay của con gái mà nắm chặt trên viền quần áo của bà, và rồi nghiêng về hướng con gái mình.
Sau đó bà ấy tặc lưỡi như thể bà ấy thực sự thương cảm cô ấy.
“Thalia, tất cả các việc này bắt nguồn từ chính mẹ. Và rồi con biết tại sao bọn họ không cho chuột vào súp của mẹ không?”
Thalia cứng đờ như một con chuột được đặt trước một con rắn và không thể trả lời.
Senevier nói tiếp một cách nhẹ nhàng.
“Tại sao bồn tắm của mẹ lại ấm và đầy hương thơm? Tại sao bàn của mẹ lại đầy ắp rất nhiều đồ ăn?Tại sao họ không dám suy nghĩ tới việc làm những thứ họ làm với con quay ra làm với mẹ?”
Đôi môi đỏ của bà ấy nhẹ nhàng chạm vào tai của Thalia.
“Bởi vì họ sợ mẹ nên họ không dám thực hiện những việc đó. Vài người họ kinh sợ mẹ. Và đương nhiên, cũng có rất nhiều người mà ghét, khinh miệt mẹ. Nhưng kể cả những con người nó thấy mẹ là một người phải kinh sợ, không phải một người để tra tấn. Bởi vì mẹ là một sự hiện diện đáng kinh sợ”
Bà ấy nhìn thẳng vào mắt của con gái mình.
Thalia có thể nhìn thấy được một điều gì tăm tối và nham hiểm quắn quéo trong đôi mắt của Senevier.
Senevier đứng thẳng dậy và bỏ lại một lời khuyên cuối cùng.
“Hãy nhớ điều này. Thứ gì mạnh mẽ và xinh đẹp có thể trở thành một đồ vật của sự sợ hãi và ghen tị. Nhưng thứ gì yếu đuối và xinh đẹp thường sẽ trở thành thứ của sự bóc lột. Đặc biệt trong cung điện hoàng gia này. Nếu con không muốn bị chà đạp không thương tiếc bởi vô số những con quái thú nhắn đến con từ giờ về sau, con tốt nhất không nên để chúng phát hiện con yếu đuối.”
Bỏ lại những lời đó, bà ấy rời đi.
Bỏ lại con gái mình, người mà trở nên vô cùng yếu đuối.
Đêm hôm đó, Thalia nhai đi nhai lại những lời nói của bà.
Những kẻ yếu đuối bị chà đạp.
Và Senevier dường như không có một chút ý định nào về việc bảo vệ con gái cô, người đã bị nhẫn tâm chà đạp.
Chẳng phải đây là cảm giác mà một người chiến sĩ thất bại cảm thấy sau khi mất thành trì cuối cùng rồi không?
Cả người cô ấy run rẩy bởi nỗi sợ rằng là sẽ có càng nhiều điều kinh khủng đến với cô ấy kể từ bây giờ.
Kể cả việc cô ấy bị đối xử tệ hơn bây giờ, không một ai sẽ bảo vệ cô ấy.
Bây giờ đến việc mẹ cô ấy quay lưng với cô ấy, có khi nào hoàng đế điện hạ sẽ liếc nhìn đứa con rơi này, người mà không khác gì vết nhơ trên danh dự của ngài không?
Cô ấy cuộn mình dưới chiếc chăn và cắn móng tay mình một cách đầy lo âu.
Bàn chân của những người hầu mà cô ấy đã nhìn thấy trong khi đang nằm trên sàn nhà phòng ăn và nôn mửa thấp thoáng trong tâm trí của cô.
Những bàn chân khác biệt ấy đang bận rộn di chuyển xung quanh cô trong khi cô nằm đó một cách đáng thương …
Không khó để tưởng tượng chính những bàn chân đó đang chà đạp cô ấy như một con côn trùng không chút giá trị nào.
Mắt cô trở nên nóng lên như thể chúng đang đốt cháy vậy.
Mẹ nói đúng.
Sớm thôi, mình sẽ bị hủy hoại tới mức không nhận ra được.
Và mình hoàn toàn bị lôi kéo vào tình huống này vì mình tự biến mình thành kẻ tội đồ.
Sự tội lỗi đã khiến mình trở nên mềm mỏng.
Khi mình bắt đầu trở nên bất lực, như thể mình xứng đáng nhận được những thứ xảy ra với mình, theo bản năng tự nhiên họ nhận ra mình đã không thể chống đỡ.
Trong những lúc mình thu hẹp lại, trong đôi mắt lo sợ của mình, trong cách mình ngập ngừng nói chuyện,…
Họ đã phát hiện ra một trạng thái của sự yếu đuối và bắt đầu trở nên tàn độc.
Khi mặt trời ló dạng, Thalia nhận ra những gì cô ấy phải làm.