[Novel] Vùng Đất Bị Lãng Quên - Chương 12
Cô rời khỏi giường, đứng trước gương và đăm đăm nhìn thân hình gầy guộc, hốc hác của mình một lúc lâu.
Trông mình chẳng khác nào con chuột cống nằm trong đĩa thịt hầm dạo nọ.
Vừa nảy ra suy nghĩ đó và cất tiếng cười nhẹ, người thị nữ vẫn giúp cô sửa soạn mỗi sáng bước vào phòng.
“Tiểu thư thức dậy sớm thế. Lại đây nào, tôi sẽ giúp người rửa mặt.”
“Không cần.”
Trước câu trả lời lạnh lùng, đôi mắt sắc lẹm của người thị nữ khẽ nheo lại.
Ánh mắt ả nhìn xuống Thalia đầy vẻ hống hách, bắt đầu cất giọng dạy đời.
“Theo luật hoàng gia, Điện hạ có nghĩa vụ phải giữ thái độ điềm tĩnh hoàn hảo ở mọi lúc mọi nơi. Việc hờn dỗi trẻ con thế này…”
“Vú nuôi!”
Trước tiếng hét sắc lẹm, người thị nữ giật mình ngậm miệng lại.
Thalia lướt qua ả, giật mạnh chiếc chuông bên cạnh giường.
“Vú nuôi! Vú nuôi!”
Ngay lập tức, vú nuôi, người vẫn đang ngủ nướng ở phòng bên, vội vã mở cửa chạy xộc vào.
Thalia chỉ tay về phía vú nuôi, kiêu ngạo cất lời.
“Từ giờ trở đi, vú nuôi sẽ phụ trách toàn bộ việc sửa soạn cho tôi. Mẹ tôi hôm qua đã bảo tôi thích làm thế cũng được rồi. Cho nên cô có thể lui ra.”
“Nhưng…”
“Ý cô là cô tính chống lại mệnh lệnh của Hoàng hậu sao?”
Khi Thalia vặn hỏi đầy gay gắt, người thị nữ vốn nhìn cô bằng vẻ nghi hoặc đành quay lưng đi ra ngoài.
Có vẻ ả chẳng buồn tranh cãi chỉ để giúp Thalia thay đồ.
Thalia quát lớn với vú nuôi, người đang dụi đôi mắt sưng húp với gương mặt còn ngái ngủ.
“Bà nghe thấy rồi đúng không? Từ giờ, việc rửa mặt và thay đồ cho tôi sẽ là trách nhiệm của bà. Tỉnh táo lại và làm việc cho đàng hoàng vào.”
“Vâng, tiểu thư…”
Vú nuôi ngáp dài một tiếng, đáp lại qua loa.
Thalia giơ tay lên, giáng một cái tát không chút nương tình vào gò má phúng phính của bà.
Vú nuôi bất ngờ bị tát đau điếng, kinh ngạc nhìn cô.
Thalia bắt chước hoàn hảo vẻ mặt mà mẹ cô thường làm mỗi khi cơn giận lên đến đỉnh điểm.
“Tôi phải nói bao nhiêu lần rằng phải gọi tôi là ‘Điện hạ’ thì bà mới chịu hiểu hả?”
Đôi mắt màu nâu của vú nuôi mở to.
Thalia nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, gằn từng chữ như muốn nhai gạt nhả ra.
“Từ giờ trở đi, nếu bà còn gọi tôi là tiểu thư thì cứ xác định là ăn tát đi.”
Nói rồi, cô thúc giục người vú nuôi đang bàng hoàng bắt đầu sửa soạn cho mình.
Vì tay chân vú nuôi chậm chạp đến phát hờn, phải mất vài tiếng đồng hồ việc sửa soạn mới hoàn tất.
Mấy tuần liền chẳng ăn uống tử tế, Thalia cảm thấy như mình có thể ngã gục bất cứ lúc nào, nhưng cô vẫn giữ lưng thẳng tắp bước ra khỏi phòng.
Nơi hành lang, một người đàn ông mặc đồ đen với gương mặt u ám đang đứng đó.
Thalia giật mình khựng lại khi thấy một kẻ xa lạ gác trước cửa phòng mình, nhưng nhanh chóng nhớ lại những gì mẹ từng nói.
Có vẻ người đàn ông tựa như bóng ma này chính là “người bảo vệ hữu dụng”.
Thalia hất cằm một cái về phía người đàn ông như bảo hắn đi theo, rồi bước về phía phòng ăn.
Tựa như đã phải đợi cô xuống từ rất lâu, vài người hầu trao cho cô những ánh nhìn bực bội.
Thalia lờ đi những cái trừng mắt ấy, ngồi xuống đầu bàn ăn dài. Rồi cô lại hất cằm một cách kiêu ngạo.
“Dọn thức ăn lên.”
Dù nghe thấy mệnh lệnh của cô, đám người hầu vẫn nán lại với gương mặt thờ ơ trước khi mang ra những chiếc đĩa đựng đầy các món ăn.
Một người thị nữ ngoài ba mươi tuổi giám sát toàn bộ quá trình đó.
Theo sự chỉ đạo của ả, người hầu lần lượt đặt các đĩa bạc xuống, và cuối cùng, một bát súp được đặt trước mặt Thalia.
Thalia nhìn xoáy vào bát súp.
Nước súp đục ngầu, nhạt nhẽo đầy đậu và thịt.
Bên ngoài trông có vẻ bình thường, nhưng rõ ràng bên trong lại chẳng bình thường chút nào.
Thalia cầm thìa múc, khuấy lớp chất lỏng đặc sánh phủ kem trắng.
Khi cô vét đến đáy bát, lần này một con chim sẻ gãy cổ trôi lên.
Có lẽ họ đã nhặt một con vật chết từ lâu, bởi cô có thể thấy vài con dòi nhỏ như sợi chỉ đang nhúc nhích trong hốc mắt của con chim đang phân hủy.
Ruột gan cô cuộn lên như muốn nôn mửa ngay lập tức.
Nhưng Thalia liều mạng giấu đi vẻ xáo động, gắt lớn với người thị nữ đã bưng bát súp lên.
“Ngươi! Lại đây ngồi xuống.”
Người phụ nữ vốn ngơ ngác trước mệnh lệnh đột ngột nhanh chóng trao cho cô ánh nhìn cảnh giác.
Sau một hồi ngập ngừng, ả cất giọng cứng cừu.
“Xin lỗi Điện hạ, nhưng tôi còn rất nhiều việc phải làm.”
Nói rồi ả định quay lưng rời khỏi phòng ăn như thế.
Ả chính là người phụ nữ luôn đứng gần đó im lặng quan sát sau khi dọn thức ăn, như thể đang tận hưởng phản ứng của Thalia.
Nhìn cách ả vội vã muốn rời đi hôm nay, hẳn là theo bản năng ả đã cảm nhận được chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
Thalia bật dậy khỏi ghế, chộp lấy chiếc bình bằng đồng trên bàn.
Rồi bằng tất cả sức lực, cô nện thẳng vào đầu kẻ thị nữ xấc xược dám lờ đi mệnh lệnh của công chúa hoàng gia và tự ý quay lưng bước đi.
Dù chỉ là sức lực của một đứa trẻ gầy guộc, nhưng bị một vật kim loại đập vào đầu thì chẳng thể nào là một cú đánh nhẹ.
Người thị nữ hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã gục xuống tấm thảm.
Không chỉ riêng người thị nữ bị đánh, mà hơn chục người hầu trong phòng ăn đều đứng chết trân như bị tê liệt.
Vài người thị nữ thậm chí còn hét lên và lấy tay che miệng.
Nhưng Thalia chẳng bận tâm đến những ánh nhìn bàng hoàng của mọi người.
Cô kiêu ngạo ra hiệu về phía người đàn ông đang đứng như một bóng ma ở một góc phòng ăn.
“Đè người phụ nữ này ngồi xuống bên cạnh ta ngay lập tức.”
Người đàn ông vốn đứng im chớp mắt nhìn gương mặt cô chậm rãi bước tới, xóc người phụ nữ đang nửa mê nửa tỉnh đứng dậy.
Người phụ nữ muộn màng tỉnh táo lại liền giãy giụa kịch liệt, nhưng làm sao ả có thể chống lại một kẻ đã qua huấn luyện.
Thị nữ bị lôi xộc xệch tới, bị ấn ngồi xập xuống trước bàn ăn.
Thalia trở lại chỗ ngồi của mình, nhìn chằm chằm người phụ nữ đang ngồi bên cạnh.
Có lẽ da đầu đã bị rách do vòi bình đồng sượt qua, máu đỏ thẫm chảy dọc thái dương người phụ nữ, tạo thành hai vệt dài trên gò má nhợt nhạt.
Thalia chẳng chút mảy may trước cảnh tượng rợn người đó, đẩy bát súp có chứa xác con chim chết đến trước mặt người phụ nữ.
Đôi mắt hoảng loạn của ả nhìn xuống bát súp trước mặt, rồi lại nhìn về phía Thalia.
Thalia nhét chặt chiếc thìa vào những ngón tay đang rịn mồ hôi lạnh của ả.
“Để ghi nhận công lao ngươi vất vả chuẩn bị bữa ăn cho ta mỗi ngày, hôm nay ta quyết định chia sẻ bữa ăn này với ngươi. Hãy xem xét tấm chân tình của ta mà ăn cho bằng hết không chừa một giọt.”
“Đ-Điện hạ, tôi…”
“Ăn đi.”
Thalia cất giọng ép buộc, lôi bàn tay người thị nữ đè lên trên bát súp.
“Ngươi mang thứ này ra cho ta ăn đúng không? Vậy thì có lý do gì mà ngươi lại không ăn được chứ?”
“Tôi… tôi chỉ…”
Đôi môi người phụ nữ run rẩy, trao ánh mắt van lơn xung quanh để cầu cứu.
Nhưng tất cả mọi người dường như đều đứng hình và lúng túng trước tình huống đột ngột này.
Thalia quát lên đầy hung tợn.
“Mau ăn đi!”
Người thị nữ giật nảy mình, vung mạnh tay hất tay Thalia ra.
Rồi ả tính đứng dậy bỏ chạy.
Nhưng người đàn ông đã giữ chặt ả từ phía sau, khiến ả chẳng thể nhúc nhích được chút nào.
Người phụ nữ nhìn qua nhìn lại giữa gương mặt u ám của người đàn ông và gương mặt của Thalia với vẻ mặt sợ hãi tột cùng, rồi nhanh chóng bật khóc nức nở van xin.
“T-Tôi… tôi sai rồi… Sẽ không bao giờ… không bao giờ có chuyện như thế này nữa đâu. Xin người, chỉ một lần này thôi, hãy tha cho tôi…”
“Nếu ngươi không ăn sạch bách bát súp này, ngươi sẽ không thể tự bước chân ra khỏi đây bằng đôi chân của mình đâu.”
Gương mặt người phụ nữ cắt không còn một giọt máu.
Tầm mắt ả rơi xuống bên hông người đàn ông đang khống chế mình.
Ả đã thấy rõ thanh kiếm đang đeo ở đó.
Ả thở dốc dồn dập, gào lên trong tuyệt vọng.
“Xin người, xin người… xin hãy dủ lòng thương…”
“Ta đang dủ lòng thương rồi đấy thôi.”
Thalia thản nhiên cất lời.
“Ta có thể giết ngươi ngay tại đây. Nhưng ta đang cho ngươi một cơ hội sống, chẳng phải sao?”
Thân thể người phụ nữ bắt đầu run rẩy bần bật.
Thalia đẩy bát súp chứa xác con chim đang phân hủy đến ngay trước mặt ả.
“Nếu đã hiểu rồi thì tống hết toàn bộ thứ này vào miệng đi.”