Truyentini
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Family Safe

[Novel] Vùng Đất Bị Lãng Quên - Chương 10

Trước
Sau

Sau sự náo loạn xảy ra, Thalia chỉ quanh quẩn trong tòa điện riêng biệt.

Nhưng nhờ những nữ hầu không ngừng xì xầm, cứ như họ chẳng bao giờ biết câm miệng là gì, mà cô biết rằng cậu bé đã tấn công cô chính là Hoàng Thái Tử của Đế Quốc, đồng thời cũng chính là người anh trai cùng cha khác mẹ.

Và cô cũng biết rằng cô bé có mái tóc đen mà cô đã gặp ở khu rừng bạch dương ngày hôm đó cũng chính là người chị cùng cha khác mẹ…

Và cô còn biết, kể từ khi hai người họ mất mẹ đến nay thậm chí còn chưa đầy nửa năm. 

Đồng nghĩa với việc Thalia và Senevier đã bước chân vào gia đình hoàng tộc chỉ ba tuần sau khi Hoàng hậu quá cố Bernadette qua đời.

Senevier đã xóa hết mọi dấu vết thuộc về cố Hoàng hậu ngay khi bà ta vào hoàng cung.

Có lẽ khu vườn nhỏ nằm sau chính điện là vết tích của Bernadette hiếm hoi mà mẹ cô vẫn chưa kịp xóa bỏ.

Cô nhìn ra cửa sổ.

Cơn mưa mùa hạ đang trút xuống khu vườn được mẹ cô dày công chăm chút. 

Những khóm cây sũng nước, tỏa ra mùi cỏ ẩm nồng nặc, trong mắt cô bỗng giống hệt những con quái vật ghê tởm.

Cô kéo rèm cửa lại.

Rồi cuộn mình trên giường, nhớ đến ánh mắt ngập tràn thù hận của Hoàng thái tử, cùng gương mặt trắng bệch vì kinh hãi của người chị cùng cha khác mẹ. 

Và cả cậu thiếu niên mắt xanh đang dang tay ôm lấy che chở cho người chị của cô, đồng thời trừng mắt về phía Thalia…

“Varkas Raedgo Siarkan…”

Thalia ngước nhìn lên trần nhà và vô thức gọi tên cậu.

Cô cuối cùng cũng biết được tên của cậu thiếu niên đó, nhưng trong lòng lại chẳng có một chút vui mừng nào.

Vì cô nhận ra rằng cậu ta sẽ không bao giờ mỉm cười với cô.

Cố Hoàng hậu Bernadette xuất thân từ Hầu tước gia Oristein, một trong những gia tộc danh giá bậc nhất Osiria, còn mẹ của Varkas lại là một tiểu thư của gia tộc Siarkan. 

Nói cách khác, Varkas và vị Hoàng hậu đã khuất có quan hệ họ hàng xa. 

Chính bà ta cũng là người đã hết lòng chăm sóc cho cậu thiếu niên ấy từ khi còn nhỏ, lúc mới vào cung và phải trải qua nền giáo dục khắc nghiệt. 

Chắc là cậu ta coi Senevier như kẻ thù.

“Và cả mình nữa…”

Mỗi khi cô nhớ lại đôi mắt lạnh lẽo ấy nhìn mình, lần đầu tiên, cô cảm thấy oán trách việc mình là con gái của Senevier.

Đến cả gương mặt giống hệt người mẹ mà cô vẫn luôn tự hào cũng khiến cô cảm thấy hổ thẹn. 

Thalia không muốn mang những xúc cảm như vậy.

Rõ ràng mình là người bị đánh thê thảm, vậy tại sao mình phải cảm thấy có lỗi?

Người sai chính là Hoàng thái tử.

Còn mình chẳng biết gi hết.

Mình đã làm sai ở đâu chứ?

Mình không phải người xấu.

Mình không làm gì sai cả.

Thalia không ngừng lặp lại những lời ấy trong lòng

Nhưng khi cô bị bao quanh bởi những ánh nhìn lạnh lẽo của đám người hầu, tất cả những suy nghĩ ấy biến mất không một dấu vết.

Thalia hiểu rất rõ ý nghĩa ẩn sau những bàn tay tàn nhẫn chạm vào cô.

Họ mang cho cô nước tắm lạnh như băng, cọ sát đến khi da cô nổi đỏ, mỗi lần thay quần áo đều khéo léo dùng nhíp đâm vào da thịt cô, mái tóc bị chải mạnh đến mức da đầu rướm máu, phục vụ cô bằng những bữa ăn nguội lạnh…

Đó là cách mà họ đang trừng phạt cô.

Cô biết rằng mình bị căm ghét.

Nhưng so với khi cô sống cùng gia đình Taren cũng chẳng khác là bao, nên cô chẳng để tâm mấy.

Mỗi khi cô cảm thấy sợ hãi, Senevier sẽ ôm cô thật chặt vào lòng rồi dịu dàng thì thầm rằng cô là kết tinh của tình yêu đích thực, rằng cô không cần để tâm đến lời người khác. 

Thalia luôn tin những lời ấy và cố gắng ngẩng cao đầu mà sống.

Nhưng giờ đây mẹ cô đã không còn ở bên nữa, xung quanh cô chỉ còn những lời ca ngợi rằng cố Hoàng hậu nhân hậu biết bao, hiền từ biết bao, và đã sống lẫn ra đi trong đau khổ đến nhường nào.   

Thalia dần trở nên tiều tụy.

Cái đầu vốn luôn ngẩng cao giờ lại dần co rúm hệt như một chú rùa, ánh mắt cũng theo bản năng mà chỉ hướng xuống dưới đất.

Và đám người hầu, những kẻ nhạy bén nhận ra sự thay đổi ấy, càng lúc càng trở nên tàn nhẫn. 

Bởi cả Hoàng đế lẫn Senevier không một ai chú ý đến cô, ngay cả những nổi sợ bị trừng phạt cũng biến mất.

Ngay từ đầu, trong mắt họ, Thalia chưa bao giờ là công chúa Hoàng tộc.

Cô chính là người làm tổn thương trái tim của Bernadette, vị Hoàng hậu mà họ đã trung thành phụng sự rất lâu, và cũng là bằng chứng cho một mối tình vụng trộm bỉ ổi.

Mỗi lần Thalia đi ngang qua hành lang, cô đều nghe thấy họ thì thầm về mình như thế. 

Cô cảm giác rằng tâm trí mình sẽ vụn vỡ thành trăm mảnh.

Mỗi khi nghe thấy những từ ngữ buộc tội mình, cô thấy mình thật oan ức và phẫn nộ.

Nhưng rồi, khi họ nói rằng biết bao người đã phải chịu đau khổ chỉ vì cô được sinh ra, cô lại thấy dường như chút đau khổ mình đang gánh chịu cũng là điều bản thân đáng phải chấp nhận.

Tuy nhiên, sự dằn vặt của họ cuối cùng cũng chạm đến giới hạn chịu đựng của cô.

Thế nhưng, sự hành hạ ấy cuối cùng cũng vượt quá giới hạn cô có thể chịu đựng.

Đó là vào khoảng hai mùa đã trôi qua kể từ ngày cô bước chân vào hoàng cung.

Sáng hôm ấy, Thalia xuống phòng ăn dùng bữa sáng.

Ngay khi bước vào, cô đã cảm thấy một linh cảm bất an khó tả.

Hôm đó, số người hầu đến hầu hạ cô nhiều hơn hẳn mọi khi.

Nhìn những hầu gái đứng thành hàng sát bức tường, Thalia linh cảm sẽ có chuyện gì đó xảy ra.

Nhưng trái với dự đoán của cô, tất cả đều cư xử vô cùng cung kính.

Trên bàn cũng bày biện nhiều món ăn hơn thường lệ.

Thalia nhìn chằm chằm chiếc đĩa bạc trước mặt như bị mê hoặc.

Thay vì ổ bánh mì khô cứng nguội ngắt như mọi ngày, một hầu gái mang đến cho cô ổ bánh mì mới nướng vàng óng cùng bơ.

Ngay sau đó là chim cút quay và một bát hầm nóng hổi còn nghi ngút khói.

Đã nhiều tháng nay, ngày nào cô cũng chỉ được ăn những món ăn nghèo nàn đến thảm hại.

Nhìn bát hầm đầy ắp nguyên liệu thay cho thứ canh loãng lạnh tanh như nước mưa, Thalia xấu hổ nhận ra hốc mắt mình cay xè.

Cô ngẩng đầu nhìn đám người hầu.

Hàng chục đôi mắt đang chăm chú dõi theo từng phản ứng của cô.

Chẳng lẽ… họ không còn muốn trừng phạt mình nữa sao?

Có lẽ… cuối cùng họ cũng chấp nhận sự tồn tại của mình, và muốn đối xử tử tế với mình rồi.

Thalia chậm rãi cầm lấy chiếc thìa.

Cô múc một thìa nước hầm còn bốc khói, đưa lên miệng.

Vị béo của bơ, vị ngậy của sữa, hương thơm của đủ loại rau củ cùng chút ngọt dịu lan khắp đầu lưỡi.

Sau bao lâu mới lại được ăn một món nóng hổi như thế, cơn đói dữ dội lập tức trỗi dậy.

Quên sạch mọi phép tắc, cô liên tục xúc từng thìa hầm đưa vào miệng.

Không biết đã ăn được bao lâu.

Đột nhiên…

Cô nếm thấy một mùi vị vô cùng kỳ lạ.

Đó không đơn thuần là mùi tanh của thịt rừng chưa được gia vị át đi.

Nó ghê tởm hơn thế rất nhiều.

Thalia nhíu mày, chăm chú nhìn bát hầm.

Đúng lúc ấy, phía sau lưng cô vang lên vài tiếng cười khúc khích.

Thalia lập tức quay phắt đầu lại.

Tất cả các hầu gái đều cúi mắt, gương mặt vô cảm.

Nhưng cô nhìn thấy rất rõ…

Khóe môi họ đang khẽ run lên vì cố nhịn cười.

Trong khoảnh khắc ấy, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng cô.

Sau một hồi do dự, Thalia chậm rãi dùng thìa khuấy sâu xuống đáy bát.

Khi gạt những miếng thức ăn lớn sang một bên…

Một vật đen sì như cục thịt nổi lên từ đáy chiếc bát sâu.

Không.

Đó không phải cục thịt.

Thalia run rẩy múc vật ấy lên.

Rồi chết lặng.

Một con chuột xám phình trương vì ngâm trong nước hầm đặc quánh đang mềm oặt treo trên chiếc thìa, cái miệng há hốc.

Cô thậm chí còn không thể hét lên.

Thalia ngã nhào khỏi ghế, nôn toàn bộ bát hầm xuống sàn.

Dù đã nôn ra còn nhiều hơn những gì mình vừa ăn, cơn buồn nôn vẫn không hề dứt.

Mùi hôi thối nơi đầu mũi ngày càng nồng nặc.

Cô có cảm giác vị của con chuột chết đã bám chặt lấy đầu lưỡi, vĩnh viễn không thể rửa trôi.

Thalia đưa thẳng ngón tay vào cổ họng, cào mạnh lên lưỡi, đau đớn ép bản thân nôn thêm, dù dạ dày đã chẳng còn gì để ói nữa.

Không biết cô đã nằm co quắp trên sàn, nôn khan như vậy bao lâu.

Qua màn nước mắt nhòe nhoẹt, cô thấy từng đôi chân đi qua đi lại quanh chiếc bàn.

Thalia ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Người hầu gái phụ trách nhà bếp đang bình thản thu dọn bát đĩa, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Những người hầu khác cũng tất bật dọn món ăn, lau sạch mặt bàn.

Tựa như…

Họ hoàn toàn không nhìn thấy cô đang nằm giữa vũng chất nôn của chính mình.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 10

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

Tại Sao Mẹ Trong Tiểu Thuyết Nuôi Con Nhất Định Phải Chết_
Tại Sao Mẹ Trong Tiểu Thuyết Nuôi Con Nhất Định Phải Chết?
tall
Tình Yêu Ảo Ảnh
IMG_2222
Đại Công Nương Hợp Gu Tôi
tải xuống (9)
Vực thẳm
IMG_2138
Bách Khoa Thăng Cấp
IMG_7511
Hôn Nhân Hợp Đồng Với Công Tước Đoản Mệnh.
Xuyên Thành Mẹ Đứa Trẻ, Phấn Đấu Đổi Đời
Xuyên Thành Mẹ Đứa Trẻ, Phấn Đấu Đổi Đời
images
Thiếu Niên Trường Nam Sinh
Tags:
Bị Bỏ Rơi, Đen Tối, Hoàng Gia, Lãng Mạn, Lịch Sử, Trả Thù
Các thông tin và hình ảnh được đăng tải trên website Truyentini đều được sưu tầm từ Internet, bao gồm quyền sử dụng phi thương mại và có phí. Tất nhiên là chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ nội dung cũng như hình ảnh trên trang web. Nếu có nội dung nào ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi - Truyện Tí Nị để xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Blog Truyện
  • Liên hệ

@ 2026 Truyentini - Truyện Tí Nị - Bảo Lưu Mọi Quyền

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyentini