[Novel] Trường Đại Học Hankuk Toàn Là Gay Sao?! - Chương 4
Từ xa, tôi thấy mỹ nam số 1 đang đi cùng một cô gái.
Seong-je vẫy tay về phía họ.
“Yoo-han! Đi đâu đấy?”
Sau hai tuần, cuối cùng tôi cũng biết tên của mỹ nam số 1. Là Park Yoo-han. Một cái tên khá hợp với vẻ ngoài nam tính của cậu ta.
“Seong-je, em biết cậu ta à?”
“Hả? Anh không nhớ sao? Bạn hồi cấp hai của em. Park Yoo-han. Hồi đó cậu ấy còn tham gia cùng câu lạc bộ viết với anh mà.”
“Cậu ta là người đó á?”
Tôi nhìn chằm chằm Park Yoo-han, người đang cau có nhìn xuống tôi.
“Nhìn gì?”
‘Thằng thứ láo toét này là Yoo-han á?’
Park Yoo-han mà tôi biết là một cậu nhóc nhỏ con, mảnh khảnh, đeo cặp kính tròn giống Seong-je. Còn người đang đứng trước mặt tôi cao ít nhất cũng phải hơn 1m90, thân hình vạm vỡ, rắn chắc. Cái người đúng chất sinh viên thể thao, vừa cao vừa khỏe này mà là cậu nhóc Park Yoo-han ngày xưa sao?
‘Không ngờ trong thế giới giấc mơ mình lại gặp được một người quen ngoài đời.’
Park Yoo-han ở thế giới hiện thực cũng là hậu bối cấp hai của tôi. Hồi cấp hai, chúng tôi từng tham gia cùng một câu lạc bộ viết, cậu ấy rất quấn tôi. Suốt ngày cứ “tiền bối, tiền bối”, thân thiết đến mức khiến người ta phát ngại.
Ở hiện thực, Yoo-han nhỏ hơn tôi một tuổi nhưng lại lớn hơn Seong-je bốn tuổi. Vì học cùng một lớp Taekwondo với Seong-je nên hai người cũng khá thân.
Vậy mà ở đây cậu ta lại bằng tuổi Seong-je. Tôi càng cảm nhận được rằng đây là một giấc mơ.
“Wow, lâu lắm rồi đó.”
Hồi tôi vừa tốt nghiệp cấp hai, Yoo-han đã sang Mỹ du học. Sau đó chúng tôi mất liên lạc, chẳng ngờ hôm nay lại gặp nhau.
“Cuối cùng anh cũng nhớ ra tôi rồi à?”
Yoo-han cau có nói. Thì ra lý do cậu ta cứ tỏ thái độ thù địch với tôi là vì tôi không nhớ ra cậu ta. Nghĩ cũng phải. Một người anh mà ngày xưa mình từng rất quý lại chẳng nhận ra mình thì buồn thật.
“Yoo-han! Lâu rồi không gặp. Dạo này em khỏe không?”
Tôi choàng tay qua vai Yoo-han, khoác vai cậu ta. Chiều cao 1m83 làm tôi phải hơi nhấc tay lên. Thế nhưng ngay khi tay tôi vừa đặt lên vai, Yoo-han đã cau mày, lập tức gạt tay tôi xuống.
“Đừng tùy tiện chạm vào em.”
“Thằng nhóc này, khó gần thật đấy. Ngày xưa em cứ ‘tiền bối, tiền bối’, bám theo anh như gà con còn gì.”
“Em có bao giờ như thế đâu?”
Yoo-han lập tức nổi cáu, mặt đỏ bừng. Seong-je đứng bên cạnh cũng lên tiếng bênh vực.
“Đúng đó, anh. Yoo-han có bao giờ như thế đâu. Cậu ấy đúng là từng rất quý anh, nhưng gọi là gà con thì hơi quá rồi.”
Thấy Seong-je đứng về phía Yoo-han, tôi lập tức hiểu ra.
‘Thằng nhóc này là người Seong-je thích.’
Seong-je từng nói người đó ăn nói thô lỗ, tính tình cục cằn, đúng chuẩn rồi còn gì. Dù vậy, việc Seong-je thấy cái thân hình đồ sộ này đáng yêu khiến tôi cảm nhận được sự vĩ đại của tình yêu. Đúng lúc đó, cô gái trông rất đáng yêu và tươi tắn đứng bên cạnh lên tiếng.
“Chào anh! Bọn em cùng câu lạc bộ với Seong-je. Em tên Kim Na-yeon. Trước đây em chỉ nhìn anh qua ảnh thôi, không ngờ ngoài đời anh đẹp trai thật đấy.”
“À, chào em. Anh là Han Tae-woon.”
Cô bé nhỏ nhắn, cười tươi rói, lại chẳng có vẻ gì là ăn nói cộc cằn. Nên càng chắc chắn về người mà Seong-je thích. Đúng là em trai tôi gay thật rồi.
Không sao. Anh hiểu mà.
“Nhân tiện, Seong-je, em tham gia câu lạc bộ từ bao giờ vậy?”
Seong-je hơi miễn cưỡng gật đầu.
“Sao, em tham gia từ lúc nào thế? Nếu vậy thì em cũng phải cho anh biết chứ! Anh cũng muốn tham gia.”
“Anh còn chẳng biết đó là câu lạc bộ gì mà đã đòi vào.”
“Em trai anh tham gia thì anh cũng phải tham gia.”
“Không. Anh tự tìm câu lạc bộ mà vào đi.”
“Ơ, sao lại thế. Anh Tae-woon, bọn em là câu lạc bộ viết. Anh có thích viết không?”
Na-yeon khẽ huých Seong-je đang cau có rồi cười tươi với tôi.
“Hồi cấp hai anh từng tham gia câu lạc bộ viết. Anh thích viết lắm.”
“Anh vẫn còn viết sao?”
Vừa nghe tôi nói, Yoo-han là người phản ứng mạnh nhất. Ánh mắt cậu ta vừa ngạc nhiên vừa thấp thoáng mong đợi.
“Không. Anh bỏ viết một thời gian rồi.”
Tôi hơi do dự, không biết có nên coi những bài cảm nhận tiểu thuyết BL là viết lách hay không. Nhưng là gì đi nữa thì những chuyện quá khứ đó cũng không thể được tiết lộ.
Không phải tôi xấu hổ về sở thích của Seong-je. Nhưng đó là chuyện của thế giới hiện thực. Mà tôi đã quyết tâm không nói bất cứ cái gì về hiện thực trong mơ rồi.
“Quả nhiên là vậy.”
Yoo-han trông có vẻ buồn bã, chẳng biết phật ý chuyện gì. Tôi lo lắng cho tương lai của Seong-je. Em ấy thật sự thích một đứa có tâm trạng thất thường như thế sao? Người anh này phản đối.
“Này, Han Seong-je. Đi thôi.”
“Hả? Nhưng anh tôi với tôi—”
“Liên quan gì đến anh trai cậu.”
Seong-je tỏ vẻ khó xử, luân phiên nhìn giữa tôi và Yoo-han, rồi cuối cùng đứng cạnh Yoo-han. Tôi hơi sốc. Seong-je à, dù tình yêu có quan trọng đến đâu thì em cũng nên suy nghĩ lâu hơn một chút chứ? Quyết định trong vòng ba giây thế này làm anh buồn đấy.
“Anh, xin lỗi. Anh về trước đi.”
Na-yeon cũng nhìn sắc mặt tôi rồi cúi đầu chào.
“Em chào anh. Hẹn gặp lại anh lần sau.”
“Kim Na-yeon, cậu cũng đi đi. Không có chuyện gì cần gặp lại đâu.”
Trước cả khi tôi kịp trả lời, Yoo-han đã chen ngang. Cậu ta xếp Seong-je bên phải, Na-yeon bên trái rồi đi ngang qua tôi. Tôi ngơ ngác nhìn bóng lưng ba người dần khuất.
“Không, cậu ta bị làm sao vậy?”
Cái thái độ như đang ghen đó là sao.
Như thể cậu ta chỉ muốn nhanh chóng tách Seong-je khỏi tôi.
Ngay lúc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
‘Chẳng lẽ cậu ta cũng gay?’
Vậy là hai người đang yêu đơn phương lẫn nhau à?
“Chẳng lẽ hai đứa nó đang yêu đơn phương rồi tự hành nhau à?”
Nếu đúng là vậy thì việc Yoo-han luôn gay gắt với tôi cũng có lý. Trong BL, mấy tên công vốn nhỏ nhen lắm mà. Đến anh ruột của người mình thích cũng có thể trở thành đối tượng để ghen.
‘Hay không phải? Seong-je cũng có thể là công mà.’
Trên đời còn có cả kiểu công thấp bé với thụ đô con mà, nên Seong-je làm công còn Yoo-han làm thụ cũng đâu phải không thể.
Á. Lại nghĩ linh tinh nữa rồi. Ai công ai thụ thì có quan trọng gì đâu! Dù hai đứa có đổi vị trí cho nhau thì tôi cũng hiểu được. Đọc đến 1.321 quyển tiểu thuyết về đàn ông yêu nhau rồi làm chuyện XX, khẩu vị của tôi đã rộng đến mức gần như chuyện gì cũng chấp nhận được.
“Vậy thì anh phải giúp hai đứa rồi.”
Tôi quyết định trở thành thần tình yêu cho Seong-je. Hạnh phúc của Seong-je cũng là hạnh phúc của tôi. Tất nhiên, tính cách chết tiệt của Yoo-han vẫn khiến tôi hơi lo. Nhưng công vốn lạnh lùng với tất cả mọi người và chỉ dịu dàng vô hạn với thụ. Chắc sẽ đối xử tốt với Seong-je thôi.
‘Cách nhanh nhất để giải quyết một cặp đôi đang đơn phương lẫn nhau là’
Quả nhiên chỉ có cách đó thôi.
***
Trước khi bước vào quán rượu ồn ào, tôi hít một hơi thật sâu. Nghĩ đến việc bên trong có thể có bao nhiêu cặp gay làm mắt tôi rơm rớm, nhưng vì Seong-je, chút khó khăn này chẳng đáng là bao.
‘Được rồi. Đi thôi.’
Tôi kéo cửa bước vào quán bia. Bên trong người người ồn ào, hết chơi trò uống rượu lại hò hét. Quán rượu gần trường đại học nào cũng như thế này sao? Ồn quá.
Nhưng hôm nay tôi không được quên mục đích của mình. Tôi lấy lại tinh thần rồi đi về phía một dãy bàn được ghép dài vào nhau. Vừa đến gần, một cậu trai đẹp có vẻ ngoài hiền lành đã giơ tay vẫy tôi.
“Anh, anh đến rồi à?”
“Ừ.”
Cái người đẹp trai đang cười với tôi chính là thằng đã dí điếu thuốc vào áo tôi ở buổi tiệc chào đón tân sinh viên lần trước. Tên là Na Han-gyeol. Tên và vẻ ngoài đều dịu hiền, nhưng bên trong đúng là một con cáo già.
Tôi không thích ở gần Han-gyeol. Nhưng hôm nay tôi thật sự cần sự giúp đỡ của cậu ta. Han-gyeol là lớp trưởng của Khoa Sư phạm Ngữ văn, nghe nói quen biết rất nhiều người ở các khoa khác. Mục đích tôi đến buổi nhậu hôm nay chính là phải thân với tên hướng ngoại nhất trong số những người hướng ngoại này.
‘Phải nhờ cậu ta sắp xếp một buổi hẹn nhóm mới được.’
Với mối quan hệ mà hai bên đều tự hố, cách thúc đẩy nhanh nhất là kích thích sự ghen tuông của công. Xét theo tính cách thô lỗ cộc cằn đó, khả năng cao Park Yoo-han sẽ là một công chưa tự nhận ra tìm cảm của mình. Không gì kích thích mấy công như thế hơn sự ghen tuông.
Vì thế, tôi nghĩ đến việc hẹn nhóm. Nếu biết Seong-je tham gia hẹn nhóm, chắn chắc cậu ta sẽ tức trợn mắt. Và sẽ nói với Seong-je.
‘Tại sao cậu lại đi mấy chỗ như thế?’
Rồi Seong-je chắc chắn sẽ tức giận đáp lại.
‘Việc nhà cậu à? Cậu là người yêu tôi chắc?’
‘Là thì được ư? Người yêu cậu ấy. Nếu làm người yêu cậu thì cậu sẽ không đến mấy chỗ như thế nữa à?’
Rồi hai người sẽ có một đêm nồng nhiệt…
Xin hãy bán cho tôi bộ não chưa từng đọc BL. Tôi không ngờ có ngày mình lại tưởng tượng mấy thứ bẩn thỉu như thế về chính em trai mình. Muốn chết quá. Cảm giác tự ghê tởm bản thân tràn ngập.
Mình đúng là đã đọc BL quá nhiều rồi. Tiện đã nhờ sắp xếp buổi hẹn nhóm thì tôi cũng tham gia luôn. Phải mau có một cô bạn gái rồi gạt những phiền não này đi hết, thật tình.
“Anh, đứng ngẩn ra làm gì thế? Ngồi cạnh em đi.”
“Hả? À, ừ.”
Nghe Han-gyeol nói, tôi xốc lại tinh thần rồi ngồi xuống bên cạnh. Han-gyeol rót rượu đầy ly của tôi trước khi tôi kịp cởi áo khoác.
“Ly đầu tiên phải uống cạn nhé, anh.”
“Ha ha, vậy à? Anh biết rồi.”
Tôi đổ cả ly soju vào cổ họng. Đầu lưỡi đắng chát.
“Ư, đắng quá.”
“Đắng thì ăn cái này. Aa.”
Han-gyeol nhét một miếng bánh gạo phồng vào miệng tôi. Trong lúc tôi nhai, ly rượu lại được rót đầy.
“Từ ly thứ hai trở đi, chúng ta vừa chơi game vừa uống nhé.”
“Game hả? Anh chưa chơi bao giờ.”
“Mấy trò trên bàn nhậu vốn vừa chơi vừa học mà anh.”
“Han-gyeol nói đúng đó! Vậy thì bắt đầu nhẹ nhàng trước nhé, nunchi game. 1!”
Tiếng 2, 3, 4 vang lên khắp nơi, chỉ có mình tôi là ngơ ngác. Tôi cứ Hở? Hở? rồi cuối cùng cũng bị phạt. Những người khác la hét ầm ĩ.
“Nào, anh. Uống cạn đi.”
Nhìn Han-gyeol vừa đưa rượu vừa cười híp mắt, tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng chơi là chơi, nên tôi đã uống cạn ly rượu.
“Anh uống giỏi nhỉ? Tửu lượng của anh là bao nhiêu?”
“Cũng không nhiều. Khoảng một chai rưỡi.”
“Hừm.”
Han-gyeol hỏi tửu lượng của tôi rồi liên tục bắt đầu những trò chơi mà tôi không hề biết. Lần đầu tham gia một buổi nhậu thế này, tôi bị phạt liên tục, uống hết những ly rượu phạt được đưa cho. Cuối cùng thì cũng vượt xa tửu lượng của mình.
“Ọe, anh đi vệ sinh một tí.”
Cơn buồn nôn trào lên, tô đi về phía nhà vệ sinh. Loạng choạng mãi mới đến nơi. Tôi mở cửa ra rồi bắt gặp ngay một cặp gay đang hôn nhau say đắm.
“Xin lỗi đã làm phiền trong lúc các bạn đang hôn, nhưng tôi mượn tạm cái bồn cầu một lát.”
Sau khi lịch sự xin phép cặp đôi sắp làm chuyện lớn, tôi túm lấy bồn cầu và nôn hết những gì có trong bụng ra. Trong miệng toàn vị rượu, và cổ họng thì nóng như thiêu đốt.
“Ư, uu. Mình uống nhiều quá rồi.”
Tôi đã định lựa thời điểm thích hợp để gợi chuyện hẹn nhóm với Na Han-gyeol, nhưng đầu óc cứ quay mòng mòng nên có lẽ tôi không thể ở lại thêm nữa. Chắc hôm nay đến đây thôi, đợi cơ hội lần sau.
Tôi ra khỏi buồng vệ sinh, đang súc miệng trước bồn rửa mặt thì cánh cửa mở ra kéeet và Han-gyeol tiến lại gần từ phía sau. Cặp đôi đang diễn cảnh hôn ban nãy đã biến mất từ lâu. Han-gyeol đưa cho tôi một tờ khăn giấy và hỏi với giọng đầy lo lắng.
“Anh, ổn không? Anh uống quá tửu lượng rồi. Giờ ta về nhà nhé? Anh sống ở đâu vậy?”
“Không sao. Nôn xong thấy đỡ hơn rồi.”
“Thật ạ?”
Tôi vừa cười vừa lau miệng bằng khăn Han-gyeol đưa cho. Thái độ ân cần của cậu ta khiến tôi nghĩ rằng, có lẽ cậu nhóc này tốt hơn mình nghĩ.
“Vậy mình ra ngoài hóng gió một lát nhé?”
“Chắc phải vậy thôi.”
Trong nhà vệ sinh bí bách khiến bụng tôi càng thêm nôn nao, nên tôi ra ngoài cùng hóng gió. Gió lạnh thổi vào mặt dường như làm hơi men bay đi một chút.
“Em hút điếu thuốc nhé. Không sao chứ ạ?”
“Ừ.”
Han-gyeol đưa tay vào túi áo khoác da đang mặc rồi nhíu mày.
“Em quên mang bật lửa rồi. Chờ em chút. Em vào trong mượn bọn nó.”
“À, vậy anh cũng vào lấy áo khoác đây. Ngoài này hơi lạnh.”
“Thôi đừng, dùng tạm áo em đi. Đi ra đi vào phiền lắm.”
Dù tôi đã từ chối, nói là không sao nhưng Han-gyeol vẫn nhất quyết cởi chiếc áo khoác đang mặc đưa cho tôi rồi vào trong. Tôi vừa mặc chiếc áo khoác của Han-gyeol vừa tự kiểm điểm.
‘Mình không nên đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài.”
Không, thực ra nếu chỉ nhìn bề ngoài thì cậu ta cũng chỉ là một chàng trai hiền lành, ưa nhìn và tốt bụng mà thôi. Vấn đề là do tôi đọc quá nhiều BL.
Trong lúc vừa mặc áo khoác vừa tự kiểm điểm lại lối suy nghĩ phiến diện của mình, tôi nhận ra có thứ gì đó trong túi áo.
“Ơ? Hình như có bật lửa thì phải.”
Tôi thò tay vào túi kiểm tra, cảm giác và kích cỡ đúng là giống bật lửa. Tôi vội vàng thấy vật bên trong ra để đuổi theo Han-gyeol báo cho cậu ta biết thì,
“Hỡ!”
thứ tôi lấy ra từ trong túi là một món đồ chơi người lớn.