Truyentini
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Family Safe

[Novel] Trường Đại Học Hankuk Toàn Là Gay Sao?! - Chương 5

Trước
Thông tin truyện

Đồ chơi người lớn ư?

Sợ bị ai đó bắt gặp, tôi nhét vội thứ đang cầm vào lại túi. Tim đập thình thịch liên hồi.

‘Điên mất thôi. Gã này bị gì vậy.’

Sau lưng nổi hết cả da gà. Gã này điên thật rồi sao? Tôi nằm mơ cũng không ngờ rằng cái hashtag đã gán như một trò đùa sẽ khớp thế này. Tôi rút lại hết mọi đánh giá về Han-gyeol vừa nãy. Tôi không muốn thân thiết với một gã luôn thủ sẵn đồ chơi người lớn trong túi.

“Anh, anh lạnh lắm hả? Mặt anh trắng bệch kìa.”

Lúc đó, Han-gyeol tiến đến từ phía sau. Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi quay cuồng.

 

  1. Công sỉ nhục sẽ có hứng thú với thụ khi nào?
  2. Khi thụ hoảng sợ và né tránh mình.

 

Sau một hồi suy xét, thay vì né tránh hay giữ khoảng cách, tôi tốt nhất nên giao thiệp có chừng mực với cậu ta. Tôi không muốn trở thành thụ duy nhất của cậu ta. Chỉ cần là một trong số rất nhiều bạn đồng khóa là được.

“Vậy à? Cũng hơi lạnh. Phải vào trong làm ấm người chút đã.”

“Hả? Không về nhà cũng được ạ?”

“Ừ! Không sao đâu. Nhưng mà anh không uống thêm soju được nữa đâu, chỉ làm thêm vài ly bia thôi.”

Han-gyeol nhìn tôi chằm chằm rồi bật cười. Đừng có cười như công nữa. Đáng sợ vãi.

“Vâng, được ạ.”

May thay, xem ra tôi đã chọn đúng. Hôm đó, phải sau khi nhậu thêm mấy tiếng nữa, tôi mới có thể an toàn về nhà.

 

Tôi bước vào phòng lảo đảo như một con thây ma rồi lao thẳng xuống giường. Trong căn phòng bụi bụi, tôi lặng lẽ độc thoại.

“Sao Đại học Hàn Quốc chỉ toàn đồng tính thế này…”

Tôi không biết rốt cuộc giấc mơ này kéo dài bao lâu, nhưng tôi không muốn tiếp tục ở lại ngôi trường này. Dù cho có tỉnh lại, cũng phải chuyển trường xong rồi mới tỉnh.

“Mình nhất định sẽ chuyển sang Đại học Y*!”
073: *Yonsei ấy, không phải Y Hà Nội hay Thái Bình đâu :)))

Tôi lẩm bẩm rồi chìm vào giấc ngủ.

 

***

 

Ngồi ở ghế phụ, tôi chỉ vào phía dưới ghế lái rồi giải thích một tràng.

“Seong-je à, cái này là chân phanh. Kia là chân ga. Không được đạp cả hai chân mà phải dùng một chân luân phiên thôi! Đừng quên đấy.”

“A, anh! Mấy cái đó em cũng biết mà.”

Seong-je vừa càu nhàu vừa thắt dây an toàn. Nhìn cảnh đó, mắt tôi lại cay xè. Đứa nhóc mà tôi cõng trên lưng nuôi nấng đã trưởng thành như thế này từ lúc nào.

Tôi đã bỏ học cấp 3 để nuôi Seong-je, chưa có công việc nào tôi chưa từng làm qua, từ làm thêm ở trung tâm phân phối cho đến lao động chân tay.

Đã có lúc tôi bị thương ở lưng vì vác đồ nặng, và cũng có lúc tôi đã khóc thầm vì quá mệt.

Đó là một khoảng thời gian khó khăn, nhưng nhìn Seong-je đã trưởng thành chững chạc, đã đủ tuổi lái xe, tôi cảm giác như mọi vất vả của những năm tháng ấy đã được đền đáp.

“Ai đó đã lớn từ lúc nào mà còn thi được bằng lái nữa chứ. Giỏi lắm, em trai của ta.”

“Em lái xe giỏi lắm đấy nhá. Lúc ở trung tâm cũng được khen nhiều lắm.”

“Vậy à? Để xem tay nghề thế nào.”

Seong-je ngồi vào ghế lái, cắm chìa khóa vào rồi hai tay nắm lấy tay lái. Dù giả vờ như không có gì nhưng có vẻ khi sắp chở tôi thì vẫn căng thẳng. Dáng vẻ đó thật dễ thương, nhưng trong mắt tôi, em ấy vẫn là một đứa trẻ nên không hiểu sao tôi cũng hơi lo.

“Hay để anh lái nhé? Lần sau em lái cũng được mà.”

“Không đâu. Đây là lần đầu tiên em tự mình lái xe đưa anh đi thăm mộ bố mẹ mà. Lần này để em lái. Em muốn làm.”

Đứa nhóc chu đáo của tôi. Tôi xoa đầu Seong-je. Em cằn nhằn bảo tôi đừng làm thế, nhưng có vẻ tâm trạng nó không tệ nên vẫn để mặc tay.

“Cũng lâu rồi mình chưa đi thăm mộ nhỉ.”

Chiếc xe chậm rãi xuất phát từ lúc nào đã lướt đi êm ái trên đường cao tốc. Tôi tựa mặt vào cửa sổ khẽ lẩm nhẩm.

Nguyên nhân cái chết của bố mẹ tôi là ‘trượt chân ngã’.

Khi phải báo tin dữ cho Seong-je, lúc đó mới học lớp 5 tiểu học, rằng bố mẹ tôi đã qua đời vì trượt chân trên cầu, cảm giác của tôi…

Chỉ tôi biết đó là cầu Mapo, và con sông mà hai người đã đi là sông Hàn. Đó là bí mật mà tôi sẽ mãi giấu kín với Seong-je.

Khoản vay tín dụng mà bố mẹ không thể gánh nổi đã đổ nguyên lên đầu hai anh em tôi, chúng tôi phải nín thở rời khỏi khu phố để tránh những kẻ đòi nợ thuê. Đó là một thực tại quá khó khăn với tôi, một đứa mới mười bảy tuổi, nhưng tôi đã gắng gượng được vì có Seong-je.

Đang miên man chuyện ngày xưa, tôi thấy đứa em đang lái xe bên cạnh thật đáng khen, rồi tôi mở miệng cằn nhằn đầy yêu thương.

“Trời âm u chắc sắp mưa rồi. Mưa thì phải lái xe thật an toàn đấy! Biết chưa?”

“Biết rồi mà. Lo thắt dây an toàn đi. Đây là xe cũ không có túi khí đâu.”

“Em mua xe không có túi khí á?”

“Đấy là giới hạn của 6 tháng làm thêm. Nếu sợ thì anh ôm chặt cái đệm đằng kia đi.”

Seong-je nói đùa nhưng những lời ấy như gai đâm vào lòng tôi. Tôi không muốn cả Seong-je cũng phải phiền não vì chuyện tiền bạc, nhưng thực tế chẳng dễ dàng gì. Tôi lấy cái đệm từ ghế sau, vờ ôm nó và buông miệng nói đùa.

“Sau này anh kiếm được nhiều tiền sẽ mua cho em một cái xe tốt hơn.”

“Anh định mua xe gì?”

“Là cái loại hay xuất hiện trong phim ấy. Xe mà con trai đẹp trai của chủ tịch hay đi. Sedan màu đen, có gắn ngôi sao ba cánh ấy.”

“Thôi đi. Em không thích Ben* đâu.”

Nhìn Seong-je thờ ơ nói vậy, tôi lục lọi ký ức và lôi ra một thương hiệu xe đắt tiền mà tôi biết.

“Vậy mua gì cho em đây? Fe***ri?”

“Nếu có tiền thế thì chuyển nhà đi. Tầng trên lại bị rò nước nữa rồi.”

Tôi ngượng ngùng trước những gì Seong-je nói. Căn hộ chúng tôi đang sống có giá rẻ hơn thị trường nhưng nhiều chỗ cần sửa chữa lại. Dạo này, vấn đề đau đầu nhất là chuyện rò nước ở tầng trên.

“Chú chủ nhà bảo sẽ sửa sớm thôi. Chịu khó một chút.”

“Chủ nhà gì mà chủ nhà. Chủ tiệm đồ sắt cũng tính là chủ à?”

“Đừng nói thế. Phải biết ơn chú ấy vì đã cho thuê với giá rẻ chứ.”

“Rẻ hơn thị trường có 50 nghìn won chứ mấy.”

“Là rẻ hơn những 50 nghìn won đấy.”

Tôi mở to mắt dứt khoát nói. Thằng này, cái thằng này. Mình có nuôi nó trong nhung lụa gì đâu mà lại không biết tiếc 50 nghìn won.

Seong-je liếc nhìn biểu cảm của tôi rồi cười phì như gió thoảng.

“Đúng là tích cực. Nhìn anh cứ như mấy nhân vật chính trong truyện tranh thiếu niên ngày xưa ấy.”

“Thật à? Kiểu nhiệt huyết, ngầu ngầu các thứ hả? Nhân vật chính nào mà chả ngầu.”

Nói chuyện truyện tranh làm tôi nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa. Hồi còn nhỏ, bố mẹ tôi bận chuyện kinh doanh nên một tuần chỉ về nhà hai, ba lần.

Những ngày sợ ở nhà một mình không có bố mẹ, tôi thường dắt Seong-je đến cửa hàng truyện tranh gần nhà để giết thời gian.

“Nhắc mới nhớ, lâu rồi không đi hàng truyện tranh. Ngày xưa hai anh em mình hay đi lắm. Tiệm nhà Seong-hui còn mở à?”

“Giờ là cà phê truyện tranh rồi. Sửa sang lại nên sạch sẽ lắm.”

“À, em bảo vẫn còn liên lạc với Seong-hui đúng không? Con bé vẫn khỏe chứ? Ngày xưa ba đứa mình hay chơi chung mà. Rồi Seong-hui thân với chị hàng xóm, còn em khóc lóc om sòm vì bị cướp mất bạn, không nhớ à?”

“Aiss, lại nhắc chuyện ngày xưa làm gì!”

Seong-je xấu hổ gắt lên. Thấy em ấy đáng yêu nên tôi lại chọc thêm.

“Lúc đó em dễ cưng lắm luôn ấy. Em đeo cái bờm tóc xinh xinh rồi bảo muốn chơi chung với họ nữa mà. Còn bảo cũng muốn làm con gái để chơi với họ.

“Hồi còn nhỏ nên thế thôi. Giờ nó là lịch sử đen tối rồi.”

“Nhưng mà tự nhiên ba đứa lại chơi thân với nhau còn gì? Cả ba cứ tụ tập lại chơi đùa vẽ vời gì đó. Bảo cho xem tranh thì em lại hoảng hốt giấu đi. Rốt cuộc bức tranh đó là gì vậy?”

Thời điểm đó, hai người kia đã trở nên thân thiết hơn hẳn, và Seong-je đã bị cho ra rìa một cách mơ hồ, nhưng rồi đến một lúc nào đó, cả ba lại hòa hợp với nhau. Mấy đứa vừa vẽ vừa chơi gì đó, đến mức ru rú trong phòng cả ngày chỉ làm mỗi chuyện ấy.

Dù vậy, có lúc tôi thấy hơi buồn vì em ấy nhất quyết không cho xem tranh.

“… Anh, anh không muốn đi vệ sinh à? Lát nữa mình ghé trạm dừng chân nhé?”

“Ừ. Hơi đói bụng rồi.”

Vì khởi hành từ sớm nên tôi chưa kịp ăn gì, bụng rỗng tuếch. Lát nữa đến trạm dừng phải ăn mì mới được. Nghĩ đến đó, tôi lại nhớ đến cốc mì hay thấy ở quán truyện tranh.

Hồi đó, mì ly ăn cùng nhau ở tiệm truyện tranh là món ngon nhất trên đời. Còn bây giờ, mì nào cũng bình thường như mì nào cả thôi.

“Không biết bây giờ mấy đứa ấy sống thế nào. Nhớ quá. Mấy ngày xưa.”

“Em hối hận về khoảng thời gian đó.”

“Hả? Tại sao?”

“Vì chơi với họ mà sở thích của em… Nói chung là em không hợp chơi với Seong-hui.”

Seong-je có vẻ thật sự hối hận về khoảng thời gian đó, sắc mặt tối sầm. Tôi tự hỏi liệu có một lịch sử đen tối nào mà mình không biết. Chắc Seong-je còn nhỏ nên chưa hiểu. Lịch sử đen tối nào cũng sẽ thành kỷ niệm lúc nhìn lại khi đã lớn.

“Thôi nào, sao lại thế. Nghe bảo em vẫn giữ liên lạc mà. Phải sống thật tốt chứ.”

“Vẫn tốt. Cả ba, cả chị Yu-jin nữa.”

“Vẫn là ba người à? À, em vẫn còn vẽ tranh chứ?”

“Vẫn.”

Seong-je miễn cưỡng đáp lại. Nghe cách kéo dài cuối câu thì chắc là đúng rồi.

“Cho anh xem với!”

“Không được. Tuyệt đối không. Có chết cũng không được.”

Câu trả lời phủ định bật ra ngay lập tức, với một giọng quá gắt. Em ấy quyết liệt làm tôi mới là người bất ngờ.

 “Sao lại ghét đến thế?”

“Em vốn dĩ không vẽ. Em không có năng khiếu. Em phụ trách cốt truyện. Seong-hui vẽ.”

“Vậy thì cho anh xem phần viết cũng được. Anh cũng có chút hiểu biết về viết lách đấy? Này, em biết hồi cấp 2 anh ở trong câu lạc bộ viết lách đúng không? Lúc đó còn nhận giải của trường nữa.”

Giờ nhìn lại những dòng chữ đã viết lúc đó, thật buồn cười và ngây ngô. Ở khía cạnh nào đó thì đó là một lịch sử đen tối, nhưng cũng là kỷ niệm quý giá của tôi.

Tuy nhiên, có lẽ vẫn còn quá sớm để nó trở thành kỷ niệm. Seong-je vẫn run rẩy ghét bỏ.

“Chuyện từ đời nào rồi. Tuyệt đối không cho anh xem đâu, đừng có mơ.”

“Không, nhưng rốt cuộc là tại sao?”

Ngay khoảnh khắc tôi hỏi, bên cạnh bỗng toáng lên tiếng còi lớn. Khi tôi ngoảnh đầu sang trái, một chiếc xe tải vượt qua vạch kẻ đường lao thẳng về phía chúng tôi. Khi tôi nhận ra thì đã quá muộn.

RẦMMMMM!

Máu chảy ra từ đầu Seong-je. Lẽ ra tôi nên là người cầm lái. Sao xe tải lại lao về phía ghế lái mà không phải phía tôi chứ. Seong-je thều thào.

Anh… thư viện… của em… làm ơn…

Giữa tiếng ù ù trong đôi tai mơ hồ, giọng nói mờ nhạt của Seong-je len lỏi. Lời nhờ cậy mà Seong-je để lại ngay cả khi đang hấp hối.

Dù đó là gì, tôi cũng sẽ làm hết. Tất cả.

 

***

 

Dù đang mơ nhưng tôi vẫn mơ tiếp. Gì đó chảy ra từ khóe mắt. Tôi lấy mu bàn tay dụi thì thấy ướt đẫm.

“Lâu lắm rồi, giấc mơ này…”

Đó là giấc mơ tôi thường gặp sau khi Seong-je qua đời. Tôi lại mơ thấy giấc mơ này ngay cả trong mơ. Thật không thể đoán trước được.

“Mình thật sự đã giữ lời hứa làm bất cứ điều gì cho em ấy rồi.”

Nhờ đọc 1321 cuốn truyện về yêu đương và XX của gay theo di nguyện của em mà tôi đã mơ thấy giấc mơ này đây.

Gặp được Seong-je thì tốt, nhưng việc phải đối mặt với gay mọi lúc mọi nơi thì hơi quá sức.

“May mà di ngôn không phải là ‘Anh, hãy làm gay đi’ đấy.”

Nếu mà vậy thật thì để thực hiện di nguyện của Seong-je, tôi phải đến Itaewon… Ư, dừng lại ở đây.

“Vậy thì nên tìm hiểu về việc chuyển sang Đại học Y nhỉ?”

Tôi mở mạng tìm cách chuyển từ Đại học Hàn Quốc sang Đại học Y với quyết tâm như tối qua.

“Cái gì? Muốn chuyển trường thì phải học ở trường cũ ít nhất 2 năm á?”

Tức là phải học ở cái trường đại học toàn gay đáng ghét này tận 2 năm ư?

Trước
Thông tin truyện

Bình luận cho Chương 5

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

IMG_1513
Tặng Em Cả Vũ Trụ
thumbnail_IMAG21_e0e627b0-b420-43a0-b941-771d34cb3e3b
Cơn Sốt Mùa Hạ
3E4705B9-CF80-44AF-A450-1D5CF4F1ADE8
Đúng Là Một Cô Gái Ngoan Ngoãn
IMG_2069
Tiểu Bạch Dương
hình ảnh_2026-06-29_234146577
Tổ Tiên Đang Nhìn Đấy!
Thumb_Poster_9414
Sự Cứu Rỗi Tàn Nhẫn
imageye___-_imgi_1_68df9457cf89d@280
Canis
IMG_2061
Quan Hệ Thế Thân
Các thông tin và hình ảnh được đăng tải trên website Truyentini đều được sưu tầm từ Internet, bao gồm quyền sử dụng phi thương mại và có phí. Tất nhiên là chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ nội dung cũng như hình ảnh trên trang web. Nếu có nội dung nào ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi - Truyện Tí Nị để xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Blog Truyện
  • Liên hệ

@ 2026 Truyentini - Truyện Tí Nị - Bảo Lưu Mọi Quyền

socolive nohu90 ug88

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyentini