Truyentini
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Family Safe

[Novel] Trường Đại Học Hankuk Toàn Là Gay Sao?! - Chương 3

Trước
Sau

Ngay khi nhìn thấy học phần tên ‘Nhập môn viết lách’ tôi đã đăng ký ngay vì nó khiến tôi liên tưởng đến tên một cuốn sách luyện toán nổi tiếng. Chẳng có lý do gì đặc biệt. Hồi cấp hai tôi từng tham gia câu lạc bộ viết lách, lúc đó thấy khá thú vị nên muốn thử lại một lần.

Nhưng tiết học thực tế lại chán hơn tôi tưởng.

“‘Brevity is the soul of wit.’ Sự ngắn gọn chính là tinh túy của trí tuệ. Đây là câu nói của Shakespeare, ý rằng câu văn súc tích quan trọng hơn những lời hoa mỹ—”

Giọng của giáo sư đủ để thầy chuyển nghề sang làm YouTuber chuyên ASMR cho người mất ngủ. Không hiểu sao thầy lại sở hữu một chất giọng khiến người ta buồn ngủ đến thế. Tối qua tôi ngủ tận tám tiếng rồi mà vẫn buồn ngủ.

Tôi cố chớp mắt liên tục để tỉnh táo. Tên ngồi phía trước cứ lén lút quay đầu nhìn tôi, rồi đỏ mặt. Ơ? Sao mặt cậu ta đỏ thế? Đầu xuân vẫn còn rét nàng Bân mà. Chẳng lẽ nóng trong người?

Nhưng người khác nóng hay không thì liên quan gì đến tôi. Lúc này chỉ còn thiếu một bước nữa là tôi lên chuyến tàu đi thẳng tới cõi mộng rồi. Cuối cùng, tôi bắt đầu gật gù. Có lẽ suốt cả tiết học, giáo sư nhìn thấy đỉnh đầu tôi còn nhiều hơn thấy mặt tôi quá.

Vừa hết tiết, tôi lại tỉnh như sáo. Đây có được gọi là bản năng hướng về nhà không? Cứ đến giờ về là tinh thần lại tỉnh táo hẳn. Nghĩ lại tôi cũng thấy mình có một tài năng đáng kinh ngạc.

Tôi lấy tay áo lau vệt nước dãi trên má rồi nhét sách vào cặp.

Nghĩ lại thì tôi còn chẳng lấy bút ra khỏi hộp nữa. Có hơi ngại. Mình có thể như vậy hử? Dẫu tôi không vào đây bằng năng lực, nhưng dù gì đây cũng là ngôi trường tập hợp những học sinh top đầu Hàn Quốc, hình như chỉ có tôi không thèm học hành.

Đắn đo một lúc, tôi đổi ý. Nghĩ kỹ thì học sinh trường này nghiên cứu XX nhiều hơn học thuật, nên họ với tôi cũng chẳng khác gì nhau.

Thêm nữa, chẳng phải đây chỉ là mơ sao. Tôi vẫn tin đây là một giấc mơ, khỏi cần nghi ngờ. Nếu không phải mơ thì sao có thể có chuyện này? Một trường đại học danh tiếng của Hàn mà bốn phương tám hướng đều là gay.

Lúc đó, tôi nghe tiếng hai thằng đực thì thầm phía trước.

“Yeo-ul à, chúng ta cùng đi ngắm hoa anh đào nhé? Nghe nói ở đảo kia hoa anh đào đẹp lắm.”

Hoa anh đào sao mọc trên đảo? Có vẻ như không chỉ mình tôi thấy kỳ lạ, người nghe cũng trả lời với vẻ mặt khó hiểu.

“Hoa anh đào làm gì nở trên đảo.”

“Nhật Bản cũng là một hòn đảo, và cũng nổi tiếng với hoa anh đào mà.”

Ơ, cũng hợp lý nhỉ? Quả là sinh viên Đại học Hàn Quốc. Đỉnh thật. Nhưng đối phương cũng là sinh viên Đại học Hàn Quốc nên cũng chẳng kém cạnh gì.

“Không phải lại định chặn tàu như lần trước đấy chứ? Yu I-han, lần trước cậu cũng làm trò đó xong bị tôi phát hiện rồi mà.”

Cái quy mô gì đây? Chặn tàu á? Không biết là tài chính hay vũ lực nhưng đó là năng lực tầm cỡ đấy.

“Không, có phải thằng điên nào đâu? Sao phải chặn tàu chứ. Lúc đó thật sự chỉ là trùng hợp thôi. Yeo-ul à, cậu không tin mình sao?”

Chậc chậc, mấy đứa nói như thế chẳng ai đáng tin cả.

“Đúng là, nếu tôi không tin thì ai tin cậu nữa. Biết rồi. Đi thôi.”

Tin được hả?

Tôi vểnh tai như thỏ tập trung nghe cuộc chuyện trò của mấy người phía trước. Lén hóng thì tôi chợt nhận ra.

Trò gì đang diễn ra vậy?

Sao tôi lại mặc định hai người đó là gay nhỉ? Dù cho trường Đại học Hàn Quốc có nhiều gay đến mức nào thì đâu phải tất cả đều như thế. Ở đây vẫn có những người đã kết hôn, vẫn có những cặp nam nữ quen nhau.

Hơn nữa, tôi vừa nghe họ nói chuyện và còn tự đồng tình mà?

Nếu cứ tiếp diễn thế này, tôi sẽ cho rằng tất cả đàn ông trên đời này là gay mất. Tỉnh táo lại nào. Đâu phải đàn ông ai cũng gay đâu.

“Đi ngắm hoa đi mà, Yeo-ul? Hử?”

Nhưng nhìn thấy kẻ cứ liên tục rủ đối phương ra đảo kia, suy nghĩ của tôi thay đổi. Chính xác hơn là khi thấy độ dày đùi trái và đùi phải khác nhau.

Tất cả đàn ông ở Đại học Hàn Quốc đều gay.

“Không được rồi. Phải đi xem mắt mới được.”

Dù chỉ là một giấc mơ, cũng phải có bạn gái một lần trước khi tỉnh dậy. Không thể cứ khổ sở mãi vì mấy thằng gay rồi quay lại thực tại.

Tôi đang lầm bầm quyết tâm thì một bóng đen phủ lên tầm mắt. Gì vậy? Tôi ngẩng đầu lên thì thấy trai đẹp 1, người tôi đã gặp trong buổi chào mừng tân sinh viên, đang đứng nghiêng đầu nhìn.

“Gì đây, vào đại học rồi nên định gặp gỡ gái gú sao?”

“Hả?”

“Lúc ôn thi lại không gặp gỡ ai được nên tích tụ hả? Vừa nãy còn nháy mắt với con nhỏ ngồi đằng kia nữa.”

Nháy mắt gì chứ? Tôi là loại người ngây thơ đến mức ai nhắm một mắt sẽ hỏi có bị giật cơ mắt không đấy. Vậy mà tôi nháy mắt với con gái ư? Hành động cố banh mắt để không buồn ngủ là như thế với tên này à.

“Hơn nữa, Sư phạm Ngữ văn? Chẳng hợp với anh đâu. Anh còn chẳng biết cách dạy người khác. À, ra vậy? Có vẻ định đi thực tập để tán tỉnh học sinh cấp 3 à? Ghê tởm. Đó là phạm tội đấy.”

Sao một người chỉ mới nói chuyện với tôi một lần đã gán mác tên cuồng gái cho tôi. Tôi tức lộn ruột chẳng nói nên lời. Khi tôi đang ậm ờ thì trai đẹp 1 trừng mắt nhìn tôi rồi thả ra một câu.

“Tôi đúng ngu ngốc vì đã kỳ vọng vào anh.”

“Ha.”

Trai đẹp 1 cắp đít bỏ đi, để lại tôi với đôi môi cạn lời run rẩy. Có lẽ vì đã nói hết những gì cần nói nên tên đó trông có vẻ nhẹ nhõm.

Ngược lại, lửa giận bùng lên trong tôi.

Tôi không phải kiểu người nhìn thấy con gái là phát cuồng như ông chú Chil-bong đồng nghiệp.

Nói cách khác, tôi không phải loại đàn ông chỉ cần thấy phụ nữ là mất hết lý trí. Nói ra thì hơi ngại, nhưng ngoại hình của tôi cũng không đến nỗi nào. Tôi từng được tỏ tình khá nhiều lần. Thậm chí lúc đi ngoài đường còn không ít lần được nhân viên công ty giải trí đưa danh thiếp. Chỉ tiếc là tôi không có chút tài năng nào về ca hát, nhảy múa hay diễn xuất. Tệ đến mức vừa mở cửa phòng tập đã bị đuổi ra ngoài.

Tôi trở thành trai ế bẩm sinh chẳng qua vì phải chăm sóc Seong-je từ nhỏ, chẳng có thời gian yêu đương. Nếu muốn thì tôi vẫn có thể hẹn hò bất cứ lúc nào.

Xung quanh có những nữ sinh đại học xinh xắn, trẻ trung như hoa, tôi vẫn có thể rung động đôi chút, nhưng sẽ không đến mức bên dưới cũng phản ứng.

Nhưng mà, lũ gay điên khùng ở Đại học Hàn Quốc chỉ cần làm tí gì đấy thôi là bên dưới sẽ réo lên, nắm chặt cổ tay người bên cạnh như muốn gãy và kéo đi đâu đó. Tôi không muốn tưởng tượng họ đưa nhau đi đâu và làm gì.

Cặp đôi lúc nãy cũng thế! Cái tên rủ rê giở trò đó! Đùi trái ừm? Tự nhiên ư? Có kích thước khác với bên phải vậy! Mấy tên như vậy thì được, còn tôi lại bị xem như một kẻ biến thái!

Tức lộn ruột nhưng đồng hồ sinh học ở bụng cứ trung thực reo lên chẳng màng. Trong lúc chờ Seong-je nên ăn gì đó. Thế là tôi hậm hực đi đến cửa hàng tiện lợi.

Và thế là sau khi mua cơm, tôi lại được xem một bộ phim 19+ không mong muốn trong nhà vệ sinh, rồi trở thành trạng thái hiện giờ.

‘Thật là, cái đứa đó ghét mình đến kỳ lạ.’

Nghĩ đến trai đẹp 1, đầu tôi lại rối bời. Mỗi lần chạm mặt là tên đó lại trừng mắt nhìn tôi, hôm nay còn gây sự nữa. Không biết là do thích tôi nên mới làm trò công trẻ con như vậy hay do tính cách kỳ lạ nữa. Tôi chẳng rảnh nghĩ thêm. Dù có là gì thì cũng không nên dính vào.

“Seong-je, em có bạn trai… không. Em kết bạn được nhiều chưa?”

“Cũng cũng thôi. Không được như anh.”

Đúng thế, đừng có như anh. Vì anh chẳng có bè bạn gì đâu. Đừng học theo nhé.

“Em hơi bực khi anh học cùng trường.”

“Ơ? Sao thế?”

Mình làm mất mặt ư? Tim tôi thắt lại. Ở ngoài đời, tôi là đứa còn chẳng thể tốt nghiệp trung học phổ thông nổi, nhưng ở đây, tôi là sinh viên của một trường đại học danh tiếng, sao nó lại thấy xấu hổ vì tôi? Có phải Seong-je ghét tôi không, tim tôi đập loạn cả lên.

“Người em thích cũng thích anh.”

“Gì?”

Không, sao lại thế này? Tôi không ngờ em ấy đột nhiên come out như vậy. Người mà Seong-je thích 99% là đàn ông. Sao tự nhiên em ấy thừa nhận mình là gay vậy?

Tôi nhớ lại phản ứng của những người anh đã bao bọc đứa em vừa come out của mình trong 1321 cuốn BL tôi đã đọc.

‘Thường thì họ làm gì nhỉ?”

    1. Nếu em trai nói ‘Anh ơi, em thích một người, nhưng thực ra đó là một người đàn ông.’ thì phải làm gì?

A1. Ừ. Anh hiểu rồi. Cậu ấy đúng không? Thực ra anh biết hết rồi.

Bác bỏ. Tiền đề là ‘anh biết hết rồi’ nhưng tôi không thể để lộ ra mình biết ngay từ đầu. Vì đó là sự thật của thực tế tôi biết, không phải thế giới trong mơ.

Nếu nói về thực tại trong mơ thì sẽ tỉnh dậy mất. Tôi sẽ không thể gặp em ấy nữa, cách này loại.

Vậy thì phương án 2.

A2. Hỏi đó là ai thật tự nhiên, sau khi nghe tên thì sốc, mắng em bị điên rồi làm kỳ đà phá rối hai người. Rồi sẽ Thực ra anh cũng thích em và đi đến loạn luân ending…

Chắc tôi đã xem BL quá nhiều rồi. Não toàn cức. Tóm lại vẫn bác bỏ.

Tôi yêu Seong-je, nhưng ý nghĩa không phải như thế. —Sau một hồi suy nghĩ, tôi đã tìm ra phương án 3.

“Ai thế?”

Đơn giản chỉ cần hỏi đó là ai, giả vờ sốc nhẹ rồi đứng vai một người chị tình cảm và sâu sắc nói ‘Anh ủng hộ hạnh phúc của em’.

Tôi là anh chứ không phải chị, nhưng trong BL làm đếch gì có thằng anh trai nào bình thường. Anh cái nỗi gì mà yêu em trai, cứng lên rồi đẩy ngửa em chứ. Thậm chí có cả tiểu thuyết mấy thằng đó đập gãy mắt cá chân của em nữa. Thà tham khảo các nhân vật phe chị gái còn hơn.

“Có, người như này. Thô lỗ và cộc cằn… nhưng chính cái đó lại đáng yêu.”

Seong-je rụt rè kể. Aigoo, cái đồ dễ thương. Em ấy đang yêu rồi. Chỉ cần em hạnh phúc, trong mơ cũng được. Mắt tôi lại cay xè. Seong-je à, chỉ đi trên con đường đầy hoa thôi. Dù chỉ là mơ, anh cũng sẽ làm vậy cho em.

“Ah, đúng lúc người đó đến kìa.”

Trong lúc tôi đang rơm rớm nhìn khuôn mặt đáng yêu của Seong-je thì em đã chuyển hướng nhìn và mở lời. Tôi nhìn theo ánh mắt của Seong-je rồi thấy một gương mặt không hề xa lạ.

‘Sao nó lại xuất hiện ở đây?’

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 3

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

2935D83D-54E3-470C-BC56-F865EA475B92
Awako Đậu Hũ
Bìa
Lời Tự Thú Của Kẻ Nhìn Trộm
ChatGPT Image Aug 7, 2026, 03_39_40 PM
Xuyên Thành Nữ Phụ, Tôi Yêu Phải Hoàng Đế
Bìa VH
Đồng Đội Tôi Có Chút Kì Lạ
Đoạn Kết Hạnh Phúc
Đoạn Kết Hạnh Phúc
Bộ 15 – done
Ác Nữ Hung Ác Nhất Đã Trở Lại
Bộ 5 done
Nguyên Tắc Của Serim
50 Cách Trốn Phu Quân Tâm Thần
50 Cách Trốn Phu Quân Tâm Thần
Các thông tin và hình ảnh được đăng tải trên website Truyentini đều được sưu tầm từ Internet, bao gồm quyền sử dụng phi thương mại và có phí. Tất nhiên là chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ nội dung cũng như hình ảnh trên trang web. Nếu có nội dung nào ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi - Truyện Tí Nị để xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Blog Truyện
  • Liên hệ

@ 2026 Truyentini - Truyện Tí Nị - Bảo Lưu Mọi Quyền

metruyenhan

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyentini