[Novel] Kết Hôn Cùng Con Rồng Tôi Từng Hạ Sát - Chương 11
Có một ngụ ngôn xưa kể về ba người đàn ông mù và một con voi.
Chuyện kể rằng, ba người được yêu cầu chạm vào một bộ phận khác nhau của con voi và miêu tả xem sinh vật đó trông như thế nào. Đương nhiên, câu trả lời của mỗi người đều hoàn toàn khác nhau. Bài học rút ra thật đơn giản: người ta không thể chỉ nhìn một phần mà đánh giá được toàn thể.
Thế nhưng, cũng có những thứ mà chỉ cần thoáng thấy một góc, người ta đã có thể hình dung được toàn bộ.
Đối với Ferda lúc này, đó chính là vẻ đẹp của Valdrova.
Tất cả những gì hắn có thể nhìn thấy chỉ là chiếc cằm cùng đôi môi của nàng. Đường nét xương hàm thanh thoát và trắng mịn như sứ ngọc đã khiến ánh mắt Ferda không thể rời đi. Phía trên là đôi môi đỏ mọng và óng ánh như trái táo vừa được sương mai khẽ hôn lên.
Dù chỉ nhìn thấy nửa dưới khuôn mặt, Ferda đã nhận ra. Người có thể trở thành bạn đời của hắn là một người phụ nữ – một mỹ nhân tuyệt sắc, đẹp đến mức vượt xa vẻ đẹp của bất kỳ ai hắn từng gặp.
Nhận thức ấy tràn ngập tâm trí khiến Ferda nhất thời không biết phải đối diện với cảm xúc của mình ra sao. Hắn chỉ im lặng nhìn vào đôi môi nàng, không nói một lời.
Rượu đính hôn khẽ chạm vào bờ môi Valdrova, rồi chậm rãi chảy xuống khe môi nhỏ hẹp, cho đến khi nàng uống cạn cả chén.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, Ferda cảm nhận được một sự thay đổi mạnh mẽ diễn ra trong cơ thể mình. Nỗi sợ hãi loài rồng đã khắc sâu tận linh hồn hắn, đang dần tan biến.
“Kẻ phàm nhân sẽ trút bỏ nỗi sợ khi bước ra khỏi sự vô định và từ đó hòa thành một.”
Đúng như những gì Ruri từng nói. Nỗi khiếp sợ nguyên thủy dành cho loài rồng đang phai nhạt dần.
“Nàng thực sự đã chuẩn bị rất nhiều chỉ vì những con người bình thường.”
Thực chất có lễ đính hôn này là để con người và rồng có thể đứng trước mặt nhau với tư cách bình đẳng. Chính vì vậy, Ferda lại một lần nữa cảm nhận được – sự mong chờ mà nàng từng ôm ấp và cả nỗi đau khi niềm mong chờ ấy bị hiện thực tàn nhẫn nghiền nát.
Trong lúc Ferda lặng lẽ ngắm nhìn nàng, chiếc mũ giáp hình đầu rồng khẽ nghiêng về phía hắn. Ánh mắt hai người chỉ giao nhau trong thoáng chốc qua khe hở của mũ giáp, rồi nàng lập tức quay mặt đi.
“Hình như mình nhìn nàng quá lâu rồi.”
Ferda quay đầu đi, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
“Tiếp theo, xin mời hai vị đọc lời thề đính ước dành cho nhau.”
Ruri lên tiếng, ra hiệu đến lượt Ferda, vẻ mặt cô hiện rõ sự không hài lòng với diễn biến của buổi lễ. Đối diện với họ, Valdrova vẫn lặng lẽ cúi đầu chờ đợi.
Ferda chậm rãi thở ra, âm thanh rung động nơi cổ họng dần hóa thành một giọng nói trầm ổn, rõ ràng.
“Nàng không biết nhiều về ta.”
Chỉ riêng câu mở đầu này Ferda đã mất tròn một ngày để viết ra. Việc tìm được những lời đầu tiên đủ để diễn tả lòng mình khó khăn hơn hắn tưởng rất nhiều.
“Nhưng ta thì biết nàng.”
Và câu trả lời cuối cùng mà hắn tìm được:
“Nàng đã trao trái tim mình cho ta. Qua trái tim ấy, ta đã nhìn thấu và hiểu được nàng là ai.”
Hắn đã quyết định sẽ bày tỏ tất cả với nàng bằng sự chân thành tuyệt đối.
“Ta đã thấy nàng bị phản bội và bị vu khống vô số lần. Ta đã thấy sự căm ghét của người đời dành cho nàng tưởng như vô tận.”
Keng.
Mỗi khi Ferda đọc thêm một câu trong lời thề, bộ giáp trên người Valdrova lại khẽ run lên.
“Vậy mà nàng vẫn tự mình hoàn thành tốt nghĩa vụ ấy. Nàng không quay lưng lại với những gì mình muốn yêu thương; nàng đã yêu thương cho đến tận phút cuối cùng. Chính sự cao thượng của nàng… đã cảm hóa được ta.”
Hắn tin rằng đây là lời thề phù hợp nhất.
“Vì vậy, hôm nay ta xin lập lời thề này. Giống như nàng đã trao trái tim cho ta, ta cũng xin nguyện trao trọn trái tim mình cho nàng. Quốc Vương của ta, cũng là tất cả của ta.”
Đó là câu cuối cùng được viết trong bản lời thề của Ferda.
“Điều này không được viết trong lời thề, nhưng…”
Tuy nhiên, Ferda vẫn chưa dừng lại. Hắn ngẩng đầu lên và nhìn thẳng về phía Valdrova. Khi ánh mắt nàng va phải cái nhìn từ chiếc đầu rồng, nàng càng cúi đầu thấp hơn nữa.
Keng, keng.
Khoác trên mình bộ giáp nặng nề, nàng bồn chồn đan hai tay vào nhau đầy lịch sự ở phía trước.
“Được đính hôn với một người xinh đẹp như nàng, đó là vinh hạnh lớn nhất của ta.”
Chiếc mũ giáp bằng thép bỗng giật nảy lên một cái thật mạnh.
Ruri lặng người nhìn Ferda, dù tay chân cô đã muốn xoắn quẩy hết cả lại vì quá xấu hổ giùm người khác.
“Bây giờ, xin mời vị hôn thê đọc lời thề của mình-”
Lời của Ruri bị ngắt dở. Valdrova giơ tay ra hiệu cho cô dừng lại.
“Có chuyện gì sao?”
…
Valdrova không đáp. Thay vào đó, nàng chỉ lặng lẽ xoay người, chậm rãi bước đi. Ferda dõi theo nàng, thầm nghĩ có thể nàng còn chuẩn bị một nghi thức nào khác.
Valdrova trở lại sào huyệt của mình và…
Rầm-.
Nàng đóng sầm cánh cửa lại.
“…”
“…”
Valdrova đã bỏ đi mà không đọc lấy dù chỉ một từ trong lời thề nguyện. Ferda và Ruri đứng nhìn trân trối vào cánh cửa sắt đóng chặt.
“…Lễ đính hôn đã hoàn tất.”
Buổi lễ kết thúc một cách chóng vánh như thế. Dù Valdrova không đọc lời thề, tất cả những gì cần thiết đều đã được thực hiện nên không việc gì phải bận tâm suy nghĩ nữa.
“Vậy thì, chúng ta quay về thôi.”
Ruri gọi Ferda nhưng hắn không trả lời. Đứng trước cái kết quá đỗi đột ngột này, hắn chỉ đăm đăm nhìn vào cánh cửa với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Ngài Ferda?” Ruri cất tiếng hỏi lại lần nữa.
Ferda, người nãy giờ vẫn chìm sâu vào suy nghĩ như thể bị ám, cuối cùng cũng cất lời.
“Xin thứ lỗi, nhưng liệu ta có thể bế quan khoảng ba ngày được không?”
“Bế quan?”
“Ý ta là sẽ ở một mình, không ăn, không uống. Trong khoảng thời gian đó, ta mong sẽ không có ai quấy rầy.”
Đó là lời tuyên bố sẽ tự nhốt mình trong phòng, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Trong mắt Ruri, đó chẳng khác nào một hành động chạy trốn trong tuyệt vọng.
“Chắc hẳn cú sốc đó là quá lớn đối với hắn rồi.”
Đáng lẽ họ phải đọc lời thề cho nhau nghe, nhưng cuối cùng hắn lại tự mình làm điều đó trong khi đối phương trốn biệt đằng sau cánh cửa sắt. Ferda chắc chắn đang ngượng đến mức muốn độn thổ.
“Ta hiểu rồi.”
Một nụ cười nhếch mép thoáng hiện trên môi Ruri và mãi không chịu tắt.
*
“Quả không hổ danh là Chủ nhân. Nhờ vậy mà quyền chủ động đã thuộc về người rồi.”
Ruri bước vào sào huyệt của Valdrova và cất tiếng vỗ tay.
Valdrova đã trở lại hình dạng rồng. Nàng cuộn tròn lại, cái đầu giấu chặt dưới chiếc cánh khổng lồ. Dù suýt làm hỏng buổi lễ mấy lần, hành động cuối cùng của nàng lại mang ý nghĩa rất lớn đối với Ruri.
“Tôi không ngờ người lại dùng đến chiến thuật này. Chiêu “đánh nhanh rút gọn” một chiều.”
…
“Để ngài ấy tự mình đọc thành tiếng những lời lẽ ngượng ngùng đó, khiến ngài ấy phải xấu hổ, rồi đơn phương kết thúc mọi chuyện. Chỉ như vậy thôi cũng đủ phá vỡ thế chủ động của ngài ấy.”
…
“…Nhưng xem ra đó không phải là ý định của người.”
Nụ cười đầy thích thú trên gương mặt Ruri dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt trống rỗng khi sự im lặng kéo dài. Valdrova, người vẫn luôn giấu mặt dưới đôi cánh, chậm rãi ngẩng đầu lên.
– Ta… cũng muốn đọc lời thề của mình. Với tư cách là người đón nhận một người bạn đời…
“…Tôi nghĩ tôi hiểu rồi.”
Ruri đưa mắt nhìn về phía thứ mà cô vẫn luôn cố gắng làm ngơ. Valdrova cũng đã chuẩn bị rất nhiều cho buổi lễ này. Ruri biết rõ Ferda đã vò nát và vứt đi bao nhiêu tờ giấy để viết lời thề của mình.
“Mười trang.”
Kết quả cuối cùng chỉ là một bài lời thề dài một trang giấy. Không quá dài, độ dài vừa vặn. Nhưng lời thề mà Valdrova đã viết…
“Lại dài tới hai mươi trang.”
Hơn nữa cả hai mặt giấy đều được viết kín. Chỉ riêng số giấy bị bỏ đi để hoàn thành bản thảo đó cũng đã vượt quá ba tập. Đó là sự đa cảm thuần túy của một thiếu nữ, hoàn toàn không phù hợp với vị Đại Công tước khét tiếng. Nếu ngoài vị hôn phu của nàng ra còn có người khác đọc được thì chắc chắn sẽ là chuyện khiến người ta vô cùng xấu hổ.
Nhưng Ruri đã hầu hạ Valdrova suốt hàng trăm năm. Chuyện này đối với cô chỉ cần thở dài một tiếng là có thể bỏ qua.
“Nếu người thích đến vậy, sao ngay từ đầu lại không đọc?”
– Chuyện đó là vì…
Khóe miệng Valdrova khẽ giật.
– Ta không dám nhìn hắn.
Ruri nghiêng đầu. “Không dám nhìn ngài ấy là sao?”
– Ta không có đủ can đảm… để nhìn vào đôi mắt ấy rồi cất lời.
Từ miệng và giọng nói của một con rồng đáng sợ lại thốt ra được những lời e thẹn như của một thiếu nữ.
– Mái tóc màu xám ấy, đôi mắt sắc bén như thể nhìn thấu cả ta, và cả giọng nói dịu dàng ấy nữa…
“…”
– Chỉ cần nhìn những thứ đó thôi… đầu óc ta đã trống rỗng, chẳng thể làm được gì cả.
“…Đầu óc tôi cũng sắp trống rỗng theo luôn rồi này.”
– Cô cũng hiểu được lòng ta sao?
Ngay lúc ấy Ruri chỉ muốn tự đâm thủng màng nhĩ của mình rồi phun ra một ngụm máu.
“Dù sao thì”
Ruri lập tức đổi chủ đề trước khi bản thân lại không kiềm được mà quát vào mặt chủ nhân.
“Từ bây giờ, vị hôn phu của người sẽ bắt đầu đảm nhận trách nhiệm của chủ nhân tòa thành. Ngài ấy sẽ quản lý tòa thành này, cùng toàn bộ các lãnh địa trực thuộc.”
– Ta… hiểu rất rõ điều đó.
“Và khi con người có được quyền lực, họ sẽ bắt đầu thay đổi.”
– …
Quyền lực.
Nghe thấy từ ấy, Valdrova, người vừa nãy còn đầy phấn khích dần bình tĩnh lại. Hình bóng của Hoàng tử Đệ Tam Đế quốc-người đã chết dưới chính tay nàng-lại hiện về trong tâm trí. Dù chuyện đó đã xảy ra từ hàng chục năm trước, nhưng đối với nàng, một sinh mệnh gần như vĩnh hằng, nó vẫn như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.
“Đó là cách mà con người sống, như cách trôi chảy theo dòng thời gian. Vì thế, xin người hãy chuẩn bị tinh thần, rằng bất cứ lúc nào người cũng có thể phải thất vọng. Thưa Chủ nhân. Đấng Thống Trị Vĩ Đại của tôi.”
– Ta hiểu rồi…
Ánh mắt Valdrova lặng lẽ hướng về nơi xa xăm, chìm vào dòng suy nghĩ. Thiếu nữ ngây ngô vừa đối diện với người mình thương đã quay trở lại làm một sinh mệnh bất tử.
Ngay trong ngày đáng lẽ phải tràn ngập niềm vui như hôm nay, Ruri cũng không muốn nói ra những lời làm mất hứng như vậy.
“Nhưng đây là điều cần thiết.”
Cũng giống như một vị anh hùng khải hoàn khi bước qua khải hoàn môn vẫn phải được nhắc nhở rằng mình chỉ là một con người, nàng ấy cũng cần phải hiểu rằng những điều nàng trân trọng và yêu thương rồi sẽ có ngày thay đổi hoặc biến mất. Đó là lời khuyên tốt nhất mà Ruri, một Long duệ, đồng thời cũng là thần dân trung thành của Valdrova có thể dành cho nàng.
*
Ngay sau khi lễ đính hôn kết thúc, Ferda lập tức bước vào bế quan.
Không giống Ruri, người cho rằng hắn tự nhốt mình trong phòng vì xấu hổ và bị đả kích, Ferda chỉ đơn giản là cần một khoảng thời gian ở một mình.
“Cảm giác mình đã có khi nhìn nàng.”
Khi viết lời thề, hắn chỉ thuận theo những gì xuất hiện trong đầu mà đặt bút. Thế nhưng đến lúc thật sự cất lời, Ferda cảm thấy một thứ cảm xúc vốn chìm sâu dưới đáy ý thức bỗng dâng lên mặt nước, đến mức hắn còn buột miệng nói thêm một câu vốn không hề có trong lời thề.
“Tại sao mình lại làm như vậy nhỉ?”
Ferda biết. Hắn biết những lời đó sẽ khiến nàng bối rối. Hắn cũng biết chúng có thể làm hỏng cả buổi lễ.
“Nhưng mình vẫn phải nói.”
Đó là một thôi thúc hoàn toàn không có lý do. Hắn chỉ có cảm giác rằng nếu không nói ra ngay lúc ấy thì sẽ không còn cơ hội nữa, thế là hắn thuận theo sự thôi thúc ấy. Và kết quả, Valdrova thật sự đã bối rối, buổi lễ cũng đã không còn diễn ra như dự tính.
“Tại sao?”
Ferda khép mắt lại, giữ chặt lấy câu hỏi ấy trong lòng. Hắn cẩn thận lần theo từng giác quan của mình, cố gắng khơi lại những gì bản thân đã nhìn thấy cùng những cảm xúc đã nảy sinh khi ấy. Hắn lặp đi lặp lại quá trình đó hàng chục lần, chỉ để chắc chắn rằng mình không nhầm lẫn.
Cuối cùng, hắn đi đến một kết luận.
“Chính là lúc đó.”
Trong thoáng chốc nhìn thấy gương mặt nàng nâng chén rượu đính hôn, Ferda đã hoàn toàn bị mê hoặc. Chính cảm xúc nảy sinh trong giây phút ấy đã khiến hắn trong chốc lát trở thành một con người khác. Không còn là Đại ma pháp sư Ferda, mà chỉ là Ferda, một người đàn ông.
“Nhưng… mình nên gọi cảm xúc này là gì?”
Để tìm ra câu trả lời, Ferda chỉ tập trung hồi tưởng lại khoảnh khắc mãnh liệt nhất ấy. Hắn lặp đi lặp lại ký ức đó hết lần này đến lần khác, chỉ để tìm kiếm một đáp án. Ngay lúc ấy, Ferda cảm nhận được một sự biến đổi.
Vòng ma pháp đã hình thành dưới đan điền của hắn đột nhiên bắt đầu xoay chuyển dữ dội. Theo đà xoay ngày càng mạnh, một luồng nhiệt nóng bỏng cũng dần lan tỏa trong lồng ngực hắn.
“Vòng ma pháp Đỏ đang chuyển động.”
Đó là một dòng chảy mãnh liệt, nhanh đến mức hắn không thể khống chế. Đồng thời, nó cũng là một cơn lũ cuồng bạo có thể nuốt chửng chính hắn.
“Việc này có thể sẽ rất nguy hiểm…”
Ferda không tiếp tục truy tìm đáp án nữa, thay vào đó, hắn dồn toàn bộ sự chú ý vào cảm giác ấy. Lúc này hắn có hai lựa chọn: một là phân tán sự chú ý để khiến Vòng ma pháp Đỏ dần ổn định, hai là tiếp tục tập trung vào cảm xúc đó, khiến nó càng thêm hỗn loạn.
“Bình ổn nó mới là lựa chọn đúng đắn.”
Cố tình khuấy động nó chẳng khác nào tự kề lưỡi dao vào cổ mình. Điều này còn đúng với cả Ferda, người từng là một Đại ma pháp sư.
“Nhưng nếu muốn trở thành người xứng đáng với Đại Công tước Valdrova…”
Hắn buộc phải chấp nhận mạo hiểm và bước tiếp. Đó là quyết tâm mà Ferda đã hạ khi đặt chân đến lãnh địa của Valdrova.
“Bắt đầu thôi.”
Ferda tập trung toàn bộ tinh thần vào một điểm duy nhất. Việc tạo ra Vòng ma pháp thứ hai cũng tương tự như khi tạo ra Vòng ma pháp thứ nhất. Chỉ khác ở chỗ, lần này sẽ dễ dàng hơn bởi sự mơ hồ và bỡ ngỡ của lần đầu tiên đã không còn nữa.
“Vấn đề là… ma lực của mình không đủ để tạo được nó.”
Đột phá một Vòng ma pháp cũng giống như phá vỡ lớp vỏ của một quả trứng. Muốn bước vào một thế giới mới, trước hết phải chứng minh bản thân bằng cách phá vỡ lớp vỏ ấy. Để làm được thì phải cần có một chiếc mỏ đủ cứng và sức mạnh đủ lớn. Đối với ma pháp sư, ma lực và ý chí chính là hai thứ đảm nhận vai trò đó.
Ferda có đủ cả hai.
“Trước tiên, tập trung…”
Ferda nhắm mắt lại và điều chỉnh tư thế. Hắn để ý thức của mình dần chìm sâu vào bên trong cơ thể.
Cùng lúc đó, năm giác quan của hắn cũng dần mờ nhạt. Tiếng tim đập và cảm giác về dòng thời gian đang trôi qua tất cả đều biến mất. Cuối cùng đã không còn bất cứ điều gì có thể quấy nhiễu hắn.
Thứ duy nhất còn lại chỉ là ý thức thuần túy.
Ferda vạch ra một đường thẳng trong tâm trí. Đường thẳng ấy trở thành chỉ dẫn, dẫn dắt dòng ma lực đang dao động di chuyển theo.
Hắn thuận theo dòng chảy ấy một cách tự nhiên, đưa nó đến một vị trí mới mà không làm rối loạn trạng thái của ma lực. Dòng chảy được tách ra từ con sông lớn dần dần mở rộng, cuối cùng hình thành nên một lớp vỏ hình tròn mới.
“Tiếp theo, mình sẽ chồng nó lên.”
Một Vòng ma pháp mới bao bọc lấy Vòng ma pháp đã được tạo thành trước đó. Hắn từ từ nắn chỉnh hình dạng của nó, khiến cấu trúc của Vòng ma pháp trở nên rõ ràng và hoàn chỉnh hơn. Trong suốt bốn mươi tám giờ liên tục tập trung cao độ vào quá trình tạo hình, Ferda đã hoàn thiện nó một cách hoàn mỹ. Giờ đây hai Vòng ma pháp đang đồng thời xoay chuyển bên trong đan điền của hắn. Ferda đã trở thành một Ma pháp sư Nhị Vòng, một Spell Blower.
“Hừm…”
Dù chỉ mất vài ngày để trở thành Ma pháp sư Nhị Vòng, Ferda vẫn không hề cảm thấy thỏa mãn.
“Cảm xúc đó đã biến mất rồi.”
Bởi một con đường mới đã được mở ra và hắn cũng đã đột phá lên Vòng ma pháp thứ hai, cảm xúc của Ferda cũng theo đó mà tiêu hao. Cảm giác xao xuyến ấy đã trở thành một phần của chính hắn, và niềm rung động mà hắn cảm nhận được mỗi khi hồi tưởng lại khoảnh khắc đó cũng chẳng còn nữa.
“Đây chính là mặt trái của Vòng ma pháp Đỏ.”
Muốn tiếp tục tiến lên thì hắn càng phải khao khát những kích thích mạnh mẽ hơn nữa. Một khi những kích thích ấy biến mất, hắn sẽ rơi vào trạng thái trì trệ. Vì vậy, hoặc hắn sẽ trở thành một con quái vật bị cảm xúc nuốt chửng, hoặc sẽ trở thành một kẻ thậm chí còn chẳng thể đạt tới mức đó.
“Chỉ cần được cảm nhận nó thêm một lần nữa.”
Dù vẫn chưa tìm ra đáp án, Ferda cũng không hề sốt ruột. Chỉ cần một lần nữa đứng trước mặt nàng, cảm xúc ấy nhất định sẽ lại trỗi dậy thôi. Hắn tin chắc điều đó.
Ferda khẽ mỉm cười.
*
“Ta đã đoán trước được phần nào khi ngài nói muốn bế quan… nhưng ngài thật sự đã đột phá lên Vòng ma pháp thứ hai rồi sao?”
“Đúng là đã như vậy.”
Một pháp sư chỉ mất ba ngày để trở thành Ma pháp sư Nhị Vòng. Mới hơn một tháng trước, hắn vẫn chỉ là một người bình thường vậy mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hắn đã một bước trở thành Ma pháp sư Nhị Vòng.
“Một tốc độ trưởng thành bất thường.”
Dù mới chỉ ở Vòng ma pháp thứ hai, tốc độ trưởng thành của hắn cũng đủ khiến người khác phải kinh ngạc.
“Vậy, từ bây giờ đây sẽ là nơi ta làm việc sao?”
“Vâng. Tuy nhiên, quyền hạn của ngài chỉ dừng ở cương vị nhiếp chính.”
Ferda và Ruri đang đứng trong văn phòng của Đại Công tước. Bên trong được bài trí bằng những món nội thất gỗ nâu đã nhuốm màu thời gian, và mọi thứ đều được sắp xếp để phục vụ cho công việc quản lý, thế nhưng, toàn bộ không gian vẫn toát lên uy nghiêm của chủ nhân nơi này. Lần đầu bước vào căn phòng, Ferda thậm chí còn có ảo giác rằng trên chiếc ghế kia hẳn phải có một vị quân vương đang ngồi.
Quan sát khắp căn phòng, Ferda lên tiếng hỏi Ruri.
“Vậy, giờ ta đã chính thức trở thành vị hôn phu của nàng, việc đầu tiên ta nên làm là gì?”
“Như tôi đã nói trước đó, đó là tuyển mộ nhân tài. Vì Đại Công tước sắp bắt đầu các hoạt động của mình, những vị trí còn bỏ trống cũng đã đến lúc cần được lấp đầy rồi.”
“Ta có nghe qua. Nhưng ta có thể tự mình quyết định chuyện đó sao?”
“Tất nhiên là không, thưa ngài Ferda.” Vừa nói, Ruri vừa cầm một vật đặt trên bàn lên. “Nhưng thứ này thì có thể.”
Đó là ấn tín của Đại Công tước Valdrova. Ấn tín ấy mang quyền lực tương đương với chính chủ nhân của nó.Đó cũng là lý do người ta vẫn nói rằng, hãy đối xử với ấn tín như thể đang đối diện với chính vị quân chủ.
“Tuyển mộ nhân tài sao…”
Nếu bị yêu cầu chọn người ngay lập tức, phần lớn mọi người hẳn sẽ xin thêm thời gian. Ít nhất cũng cần hai ngày để cân nhắc thật kỹ.”
“…Phải rồi, có một người.”
Thế nhưng, cây bút trong tay Ferda đã bắt đầu di chuyển mà không hề do dự.