Truyentini
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Family Safe

[BHTT]Mỹ Nhân Câm - Chương 45: Chào buổi sáng

Trước
Sau
Theo dõi page Mưa Tháng Sáu để cập nhật tiến độ ra chap nhe!

 

Dường như là đọc một hơi hết cuốn sách, Ngu Thính ngồi từ mười một giờ tới một giờ sáng. Trong suốt quá trình không nói với Nhiễm Linh trên giường một câu nào, Nhiễm Linh cũng không làm phiền cô, lặng lẽ bày tỏ sự thấu hiểu của mình trong bóng tối.

Vạn vật tĩnh lặng, đặt cuốn sách dày cộp về chỗ cũ trên giá sách, Ngu Thính tắt đèn bàn, ngẩn người đối diện với căn phòng tối om một lát, cuối cùng đứng dậy bước về phía giường.

Cơ thể người phụ nữ nhô lên trên giường đang lặng lẽ nằm nghiêng ở phía của mình, hơi thở đều đặn, cơ thể chìm trong chăn hơi phập phồng.

Nhiễm Linh sợ lạnh, ngoài cửa sổ mưa rơi, điều hòa cũng để thấp, cả người cô đều chui vào trong chăn, chỉ lộ ra một chút cổ trắng ngần dưới mái tóc đen.

Ngu Thính vòng sang phía mình, vén một góc chăn nằm vào một cách nhẹ nhàng.

Người phụ nữ quay lưng lại với cô bên cạnh đại khái là đã ngủ rồi, hoàn toàn không biết gì, không phát ra bất cứ động tĩnh nào. Không giống như trước kia, đợi cô lên giường, cô ấy vừa chạm giường liền dính lấy ôm lấy cô, lẽ đương nhiên muốn ôm cô mà ngủ.

Từ khi sống chung với Nhiễm Linh, Ngu Thính đã quên mất cảm giác một mình ngủ là thế nào, giống như hiện tại vậy, không chút ràng buộc tự do xoay người, không cần bận tâm trong lòng còn có ai. Thật nhẹ nhàng.

Giường lớn rộng hai mét, hai người cứ thế mỗi người ở vị trí của riêng mình, đây mới là khoảng cách vốn nên có.

Ngu Thính nằm ngửa, nhắm mắt lại.

Nhưng đại não cô lại giống như nồi nước sôi, suy nghĩ giống như những bọt nước nối tiếp nhau, thế nào cũng không đè xuống được.

Nằm lâu vì mất ngủ rất dễ đau đầu, Ngu Thính lật người, bực bội nhíu mày, không biết trằn trọc tới mấy giờ mới bị sự mệt mỏi bao trùm, khó khăn chìm vào giấc ngủ.

Ba tiếng đồng hồ, cuốn sách đó cô chỉ đọc được chưa tới hai mươi trang.

Cô bắt đầu mơ những giấc mơ không chút logic.

Cô mơ thấy người phụ nữ tên Bùi Nha kia, cô ta giao tiếp không chướng ngại với Nhiễm Linh, giống như tri kỷ đồng hành bên nhau nhiều năm vậy. Loại cảm giác có lẽ có thể gọi là “cảm giác định mệnh” đó, Ngu Thính cảm thấy vô cùng chói mắt.

Mơ thấy Nhiễm Linh mặc đồng phục năm thiếu niên, đó là dáng vẻ Ngu Thính chưa từng thấy, buộc tóc đuôi ngựa, thanh xuân xinh đẹp, nụ cười tươi tắn — cô ấy đứng cùng Bùi Nha.

Sau đó, cô mơ hồ lại mơ thấy Nhiễm Linh mặc váy hai dây đang khóc trước mặt cô, mím môi đỏ, không tiếng động…

Những giấc mơ này xâm chiếm tâm trí cô, khiến cả người cô chìm trong một trạng thái hỗn loạn mà chính cô cũng không phân biệt được.

Sau đó nữa, cô lại dần dần được an ủi bởi một loại cảm giác khác.

Một đêm hỗn loạn như vậy, may mắn là ngày hôm sau là cuối tuần, không cần cài báo thức, ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh lại.

Ngu Thính mở mắt, ánh nắng ôn hòa mười giờ sáng xuyên qua cửa kính hắt vào, chiếu căn phòng sáng sủa ấm áp, đèn chùm thủy tinh đang lặng lẽ treo trên trần nhà nghỉ ngơi.

Bên cạnh có hơi thở gần và trong trẻo của người phụ nữ, Ngu Thính quay đầu nhìn, Nhiễm Linh đêm qua quay lưng lại với cô và cách cô một khoảng bằng hai người không biết từ khi nào đã xích lại gần bên cạnh cô, đang nằm nghiêng bên gối cô.

Đầu mũi suýt chút nữa chạm vào vai cô, tay không đặt trên eo cô, mà kìm chế đặt bên cạnh gối. Cô không dám giống như trước kia trực tiếp chui vào lòng Ngu Thính lười biếng tận hưởng, hiện tại cô trông giống như một chú mèo con nhát gan, mang trong lòng sự sợ hãi đối với chủ nhân, lại khao khát sự che chở của chủ nhân trong đêm nguy hiểm, thừa lúc người ta ngủ lẻn tới bên cạnh cô, cẩn thận chọn xong vị trí, cuộn mình nhắm mắt.

Tại sao lại kìm chế như vậy, Ngu Thính biết rõ trong lòng. Là do cô lạnh bạo lực, tự tay đẩy cô ấy vào sự chao đảo bất an. Ngu Thính thật sự vừa xấu xa vừa ích kỷ, tự mình tâm trạng không tốt, cũng cố ý khiến người để tâm tới cô cũng không dễ chịu.

Đêm qua Nhiễm Linh sao có thể ngủ được, chắc chắn là tỉnh táo dằn vặt nội tâm, đợi đến khi xác nhận Ngu Thính ngủ rồi mới dám xích lại gần bên cạnh cô, nhìn chằm chằm cô trong bóng tối rất lâu, sau đó mang theo một bụng ấm ức hoặc đầy nước mắt nhắm mắt, không biết đã buồn bã bao lâu mới chìm vào giấc ngủ.

Nhiễm Linh yêu cô, để tâm tới cô, không rời xa được cô, từng lời nói hành động của Ngu Thính đều lay động trái tim cô, cô rời xa cô ấy thì sẽ mất ngủ khó chịu ngủ không ngon giấc.

Dù đêm qua bị trêu đùa như vậy, bị lạnh bạo lực như vậy, chẳng phải cô ấy vẫn khao khát lại gần, thậm chí lo lắng Ngu Thính bị đánh thức hoặc là lo lắng Ngu Thính không nguyện ý, cô sợ nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng hơn của Ngu Thính, nên cẩn thận dừng lại bên cạnh cô ấy.

Nghĩ tới đây, tâm trạng Ngu Thính chợt sáng bừng, nỗi bực bội tích tụ cả đêm được vẻ khao khát lại kìm chế của Nhiễm Linh trước mặt xua tan.

Thân tâm thư thái, người phụ nữ vừa tỉnh ngủ cong đuôi mắt, hơi thở tràn ra tiếng cười khẽ đầy hài lòng.

Giường đệm sạch sẽ mềm mại, tỏa ra hương hoa nồng nàn, tựa như khu rừng u tịch, sở hữu khả năng khiến con người lạc lối. Trước đây, Ngu Thính chưa bao giờ cảm thấy giường lại có cảm giác đắm chìm như vậy.

Cứ thế nằm nhìn một lúc, Ngu Thính lật người, chống nửa thân trên trong chăn, bàn tay thon dài vén những sợi tóc lòa xòa bên má Nhiễm Linh, Ngu Thính rũ mắt, vui vẻ ngắm nhìn cô ấy.

Tư thế ngủ của Nhiễm Linh cô đã xem rất nhiều lần, mỗi lần đều sẽ cảm thán sự dịu dàng vốn có được phóng đại lên gấp mấy lần khi cô ngủ say, giống như công chúa ngủ trong rừng nhiều năm, thuần khiết không tì vết, không chút trải đời.

Giống như vuốt ve mèo nhỏ mà vuốt ve mặt cô, cả lòng bàn tay đều phủ lên, đầu ngón tay lướt xuống theo đường hàm trơn tru của cô, Ngu Thính trở lại vị trí tối qua đã bóp lấy cô.

Đêm qua…

Hôm qua thực sự rất muốn hôn cô ấy, lại vì tâm trạng không tốt, không quá muốn đáp ứng dục vọng được hôn của cô ấy, không theo ý cô ấy, cố ý treo cô ấy.

Mà lúc này cô khẽ mở môi đang ngủ say, không hề biết gì về sự dõi theo và vuốt ve của Ngu Thính.

Lòng bàn tay Ngu Thính tiếp tục di chuyển xuống dưới, phủ trên cổ cô, lại ấn xuống, cúi thắt lưng, vừa vén những sợi tóc dài rơi xuống bên tai cô, vừa sáp lại hôn cô ấy.

Cô động tác nhẹ nhàng hôn lên cánh môi đối phương. Chỉ là chạm nhẹ, Nhiễm Linh sẽ không tỉnh, Ngu Thính không vì thế mà lùi lại, đầu mũi chạm đầu mũi cô, cảm nhận hơi thở đều đặn và trong trẻo của cô — lần đầu tiên bị Ngu Thính hôn mà không có tim đập nhanh là do không có ý thức.

Không có ý thức, cảm giác rất tinh tế. Cô không chút đề phòng với Ngu Thính, Ngu Thính có thể dễ dàng kiểm soát cô, có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với cô.

Tất nhiên, cũng có thể chưa được sự đồng ý của cô, dùng cô để giải tỏa dục vọng.

Đây chẳng phải là quyền lợi mà Nhiễm Linh sớm đã giao cho cô sao?

Môi Nhiễm Linh rất mềm, dáng môi cũng đẹp, còn có nét ngây thơ của cô, những phản ứng quá mức nhạy cảm của cô, bẩm sinh đã thích hợp để hôn.

Hôn cô ấy sẽ rất có cảm giác…

Lòng bàn tay siết chặt, Ngu Thính nắm lấy phần cổ ấm nóng đang phập phồng của cô, một lần nữa cúi đầu hôn xuống. Lần này lại không chỉ đơn giản là chạm nhẹ, cô biết dục vọng chiếm hữu của mình không cách nào được thỏa mãn bởi một nụ hôn nhẹ. Ngu Thính ngậm lấy môi trên của cô mút mát, dễ dàng cạy mở hàm răng cô, hôn sâu cô ấy.

Mọi thứ đều mềm mại, môi lưỡi quá mức ẩm ướt trong khoang miệng không cách nào cho cô chút đáp lại nào, điều này hoàn toàn không ảnh hưởng tới hứng thú của cô, ngược lại càng mới mẻ càng có không gian tùy ý làm bậy. Dáng vẻ mặc người xâu xé của Nhiễm Linh khiến Ngu Thính càng thêm hưng phấn, vô thức liền hôn một cách mãnh liệt và sâu sắc.

Trong phòng vang lên tiếng nước ám muội, cô hoàn toàn đè Nhiễm Linh dưới thân, trông hệt như đang cưỡng chế làm điều gì đó — cưỡng chế trao đổi nước bọt.

Ngu Thính nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác này vô cùng. Nhiễm Linh bị cô làm thế, trong mơ không thở nổi, lúc tỉnh lại mơ màng trong cổ họng phát ra một tiếng hừ nhẹ, có chút mơ hồ mở mắt, tầm mắt bị gương mặt phóng đại của Ngu Thính bao phủ.

Vừa tỉnh từ trong mơ đã là một cảnh tượng như vậy — Thính Thính đè trên người cô, bóp cổ cô hôn cô… Đầu óc Nhiễm Linh vẫn còn mơ hồ, có chút không phân biệt được đây là mơ hay hiện thực, nghẹt thở cũng bản năng đáp lại, vươn tay muốn ôm cổ cô, người phụ nữ bên trên lại rút lui vào lúc này—

Ngu Thính chống người dậy, cô rạng rỡ, gương mặt diễm lệ dưới mái tóc dài rối bời treo nụ cười không rõ ràng, khiến cô trông giống một con hồ ly cao ngạo mà thỏa mãn. Không có chút âu yếm hay sự an ủi bằng lời nào, cô xuống giường, trước khi đi liếc nhìn người phụ nữ trên giường bị mình hôn tới mức rối tinh rối mù, còn vẻ mặt ngơ ngác muốn tiếp tục hôn, cong môi, không nói tiếng nào rời đi.

Chỉ để lại Nhiễm Linh một mình nằm trên giường, phản ứng lại sau đó phải chịu đựng sự xấu hổ, tự mình đỏ bừng.

*

Cuối tuần là dùng để nghỉ ngơi, Ngu Thính sẽ không có công việc. Cô thong dong rửa mặt, khi từ phòng vệ sinh ra Nhiễm Linh vẫn nằm trên giường, dường như đã trùm kín mình vào chăn. Ngu Thính chỉ nhìn một cái, cũng không quản cô, đi tới phòng tập thể dục tập buổi sáng.

Mỗi lần tập xong đều đổ rất nhiều mồ hôi, không thể chịu nổi cảm giác dính dấp đó, lập tức vào phòng tắm tắm rửa. Mặc chiếc áo dây, mang theo sự thỏa mãn sau khi tập luyện và cảm giác sảng khoái tận hưởng bữa sáng, cả buổi sáng đều trở nên nhàn nhã thư thái.

Dì Tống làm người giúp việc nhà họ Nhiễm gần ba mươi năm, hiểu rõ nhất cách quan sát sắc mặt, nhìn ra Ngu Thính tâm trạng cực tốt, khác một trời một vực với sự bực bội khi về nhà đêm qua.

Bà còn lo lắng, liệu có phải cãi nhau với tiểu Linh không? Cãi thì cãi không lại, nếu thực sự cãi nhau thì tiểu Linh phải chịu bao nhiêu ấm ức… Bây giờ coi như là trút được gánh nặng. Dì Tống bưng hoa quả lên, cười híp mắt hỏi: “Tiểu Linh vẫn chưa dậy sao? Món canh sườn này giờ đang hâm nóng, dì muốn để tiểu Linh tẩm bổ, lát nữa nhiệt lại thì không ngon nữa. Nếu tỉnh rồi thì…”

Ngu Thính múc trứng hấp, cô nghe ra dì Tống muốn nói gì: “Ừ, cô ấy tỉnh rồi, dì Tống mau đi gọi cô ấy đi.”

Ngu Thính giọng điệu như thường, dì Tống gật đầu: “À, được.”

Dì Tống lên lầu hai một chuyến, không bao lâu sau, Nhiễm Linh đã dẫm chân xuống cầu thang.

Trên người vẫn mặc chiếc váy ngủ lụa trên giường, vì rửa mặt nên đã vén mái tóc dài lên, vài lọn tóc mái rủ xuống bên má, khiến cô trông đặc biệt dịu dàng, thướt tha.

Bước chân xuống lầu rất nhẹ, Ngu Thính chỉ nhìn cô một cái liền cúi mắt tiếp tục thưởng thức bữa sáng, không biết cô đang ở trạng thái nào để tới bên cạnh mình ngồi xuống.

Sau tiếng ma sát của chiếc ghế gỗ di chuyển, phòng ăn nhất thời im lặng.

Không khí kỳ quái, Ngu Thính khá có hứng thú mà không chút biến sắc. Đột nhiên, mu bàn tay bị vật nhỏ gì đó chạm vào, cô nhìn qua, Nhiễm Linh vừa rồi nhanh chóng dán một tờ giấy ghi chú hình trái tim màu tím nhạt lên mu bàn tay cô.

Ngước mắt nhìn, chị Linh đã bắt đầu cúi đầu uống canh sườn rồi, từng ngụm từng ngụm nhấp, quy củ, dường như đặc biệt dè dặt.

Đỏ mặt đã tan đi rồi nha.

Thế là Ngu Thính đặt đũa xuống, hơi có vẻ trịnh trọng mà bóc tờ giấy ghi chú trên mu bàn tay xuống, đưa tới trước mắt nhìn.

Trên giấy ghi chú là dòng chữ xinh đẹp: 【Thính Thính chào buổi sáng】

Bên cạnh chào buổi sáng cô còn vẽ một con cá, dường như là một con cá mập, bị hai trái tim màu tím kẹp ở giữa.

Tại sao vẽ lại là cá mập? Ngu Thính phản ứng lại một chút, cười lên: “Chị Linh…”

Cô kéo dài đuôi giọng, ra vẻ như thật, dài tới mức Nhiễm Linh có chút chật vật nhìn về phía cô, cô mới nhẹ bẫng nói: “Chào buổi sáng nha~”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 45: Chào buổi sáng

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

474686275_505464359226352_610858413628159072_n
Tôi sẽ thay đổi kết cục này
the-tu-lai-tu-me-hoac-chinh-minh
[EDIT][HOÀN] Thế tử lại tự mê hoặc chính mình
IMG_2049
Tôi Thích Tin Tức Tố Của Cậu
IMG_2137
Trộm Hương
IMG_2139
Bản Thể Rơi Vào Tay Kẻ Thù Không Đội Trời Chung
Vcb7l
Chồng Tôi Rõ Ràng Là Một Thánh Kỵ Sĩ
ChatGPT Image Aug 7, 2026, 03_41_57 PM
Hoàng Hậu Phiền Toái Bị Bạo Quân Bắt Giữ
Hoàn chỉnh 6
Thiên Kim Phản Diện Và Tiểu Thư Ma Vương
Tags:
Bách Hợp, Bách Hợp Tiểu Thuyết, BHTT, Mưa Tháng Sáu, Mỹ Nhân Câm, Tâm Cơ, thao túng, Tình yêu kém tuổi
Các thông tin và hình ảnh được đăng tải trên website Truyentini đều được sưu tầm từ Internet, bao gồm quyền sử dụng phi thương mại và có phí. Tất nhiên là chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ nội dung cũng như hình ảnh trên trang web. Nếu có nội dung nào ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi - Truyện Tí Nị để xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Blog Truyện
  • Liên hệ

@ 2026 Truyentini - Truyện Tí Nị - Bảo Lưu Mọi Quyền

metruyenhan

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyentini