Truyentini
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Family Safe

[BHTT]Mỹ Nhân Câm - Chương 44: Trừng phạt

Trước
Sau
Theo dõi page Mưa Tháng Sáu để cập nhật tiến độ ra chap nhe!

 

“Chị Nhiễm, Ngu tiểu thư đang đến tìm chị đấy.”

Lời gọi của Triệu Hân cắt ngang cuộc trò chuyện giữa người phụ nữ kia với Nhiễm Linh. Nhiễm Linh nghe tiếng liền ngoái đầu lại, trông thấy Ngu Thính đang đứng cạnh khung cửa, cô lộ ra vẻ mặt khó tin trong chốc lát, sau đó nhanh chóng đứng dậy, đôi mắt đầy vẻ ngạc nhiên mừng rỡ bước về phía đối phương.

Ngu Thính đứng tại chỗ không hề cử động.

Nhiễm Linh mặc một chiếc váy dài họa tiết thủy mặc, dáng người mềm mại thướt tha, ngay cả những bước chân vội vã cũng mang theo nét nhẹ nhàng tựa như tà váy đang đung đưa. Gương mặt thanh tú của cô dần trở nên rõ nét và phóng đại trong tầm mắt Ngu Thính, cho đến khi đến gần đến mức Ngu Thính phải cúi mắt nhìn cô, còn cô thì tự nhiên và thân mật ôm lấy cánh tay Ngu Thính.

Cánh tay của Ngu Thính lọt thỏm vào một vùng mềm mại, ấm áp như đầm lầy. Chẳng cần Ngu Thính phải làm gì, Nhiễm Linh đã tự động dính lấy cô, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ khiến Ngu Thính cảm thấy quen thuộc và dễ chịu.

—— Thính Thính sao lại tới đây?

—— Sao không nói cho chị một tiếng chứ?

Đôi mắt Nhiễm Linh có hình dáng tuyệt đẹp, tựa như cánh hoa đào mảnh khảnh, được bàn tay của tạo hóa tỉ mỉ phác họa nên những đường cong dịu dàng. Lông mi cô rất dài, mỗi lần chớp lại trông vô cùng linh động. Giờ khắc này, trong mắt cô tràn ngập sự vui sướng rạng rỡ mà Ngu Thính mang lại, thuần khiết và lay động lòng người.

Ngu Thính cong môi, giơ tay giúp cô vén những sợi tóc trước trán, dịu dàng nói: “Tan làm sớm, dự báo thời tiết nói lát nữa sẽ có mưa. Nhìn thấy chị Linh vẫn còn ở phòng vẽ, nên muốn tới đón chị.”

Thì ra là vậy sao~

Nhiễm Linh chớp chớp mắt, có chút muốn dụi đầu vào lòng bàn tay cô, nhưng vì có người ngoài ở đây nên không tiện làm hành động thân mật như vậy.

Thân mật đến mức nào chứ? Lần cuối cùng cô làm vậy là khi ở trên giường cùng Thính Thính. Lúc đó cô chỉ không kiềm chế được mà cọ cọ, liền bị Thính Thính bóp chặt cằm rồi hôn mạnh bạo.

Ngu Thính nhận ra dục vọng bám người như thú nhỏ của cô, đầu ngón tay lướt dọc theo sợi tóc, lúc rời đi còn khẽ khều cằm cô.

“Hi~ Cô Ngu, lại gặp mặt rồi.”

Người phụ nữ váy đen cũng đứng dậy, chậm rãi bước về phía hai người, giữ chừng mực dừng lại cách họ không xa. Khi chào hỏi Ngu Thính, giọng cô ta cũng giống như lần nghe thấy trong điện thoại đêm đó, từ tính dễ nghe, lịch sự nhưng xa cách.

Xa cách — chỉ dành cho Ngu Thính.

Ngu Thính nhếch môi: “Hello, thật là trùng hợp.”

“Lần trước tình hình vội vàng quá, vẫn chưa kịp cảm ơn cô cho tử tế, không ngờ hôm nay lại gặp cô ở đây.” Khi nói chuyện, đuôi mắt Ngu Thính dịu dàng, trông có vẻ nhiệt tình. Trên mặt người phụ nữ váy đen cũng treo nụ cười hoàn mỹ không tì vết, cười nói: “Cô Ngu sao vẫn khách khí thế.”

“Lúc đó đúng là tình hình quá gấp gáp, Linh Linh say nặng quá, tôi chỉ lo chăm sóc cô ấy… Tôi còn chưa kịp giới thiệu bản thân mình, thật ngại quá. Hôm nay coi như chính thức làm quen với cô Ngu. Giới thiệu một chút, tôi tên Bùi Nha, là bạn học của Linh Linh ở Học viện Mỹ thuật, hiện tại là bạn rất thân của cô ấy, cũng xem như là đối tác hợp tác.”

“Ồ? Đối tác hợp tác? Cô Bùi cũng là nghệ sĩ sao?”

Bùi Nha cười vô cùng khiêm tốn: “Không tính là vậy, so với Linh Linh thì tôi có vẻ vô danh tiểu tốt hơn nhiều. Tôi có sở thích rộng rãi, cái gì cũng biết một chút. Trước đây nghe nói Linh Linh muốn về nước mở phòng vẽ, nên tôi đã đầu tư một ít.”

“Thì ra là vậy.” Đây chính là lý do Bùi Nha xuất hiện ở đây, mối quan hệ giữa cô ta và Nhiễm Linh còn thân thiết hơn những gì Ngu Thính tưởng tượng đêm đó.

Bạn học cũ, bạn tốt, đối tác. Quả nhiên là giao tình rất sâu.

“Tôi đã sớm nghe Linh Linh nhắc tới cô rồi, vẫn luôn muốn gặp mặt cô, hôm nay gặp được, khí chất của cô Ngu còn tốt hơn cả trong tưởng tượng của tôi.”

“Cô Bùi cũng rất xuất chúng.”

“Cô Ngu thật biết cách khen người.”

“Cùng đi ăn bữa cơm không? Tôi mời.”

“Hình như không khéo lắm, tối nay vừa đúng lúc hẹn bạn rồi.”

Bùi Nha là người hiếm hoi không tỏ ra lép vế trước mặt Ngu Thính. Cô ta cười tươi không kiêu ngạo không siểm nịnh, đôi mắt cười nheo lại khiến người ta khó nhìn thấu, làm Ngu Thính cảm thấy không thoải mái.

“Vậy thì thật đáng tiếc.” Cô nói.

Khách sáo thêm vài câu, Bùi Nha không rời đi ngay.

Nhiễm Linh đưa Ngu Thính tới chiếc ghế sofa bên cạnh, dùng điện thoại gõ chữ nói với cô: 【Chị và tiểu Bùi còn chút việc công việc cần bàn bạc, Thính Thính có thể đợi chị một lát ở đây không? Chị bảo trợ lý rót cho em một ly nước chanh nhé, có được không?】

Tiểu Bùi?

Ngu Thính có thể nói gì đây, tự nhiên nói: “Ừ.”

Nhiễm Linh thực sự rất nuông chiều Ngu Thính, chỉ một chút sự quan tâm của Ngu Thính dành cho cô cũng đủ khiến cô cảm thấy rất áy náy. Ngu Thính đặc biệt tới tìm cô, cô cảm thấy mình quá lạnh nhạt với Thính Thính rồi.

Thế nhưng không còn cách nào khác, còn có công việc cần trao đổi, cô xoa tay Ngu Thính để an ủi, nghĩ bụng lát nữa bận xong sẽ bù đắp cho Thính Thính thật tốt.

Triệu Hân nhanh chóng bưng nước chanh tới, Ngu Thính nhấp một ngụm, hơi quá chua, chê bai đặt sang một bên. Không xa, Nhiễm Linh đang dùng thủ ngữ trao đổi với Bùi Nha, Ngu Thính nhìn từ xa, cô không hiểu thủ ngữ của Nhiễm Linh, chỉ nghe thấy Bùi Nha đối đáp trôi chảy, giao tiếp không hề có chướng ngại.

Cũng không phải người câm điếc, thủ ngữ là học riêng cho Nhiễm Linh?

Nhiễm Linh không để cô đợi quá lâu, mười mấy phút sau, cô sắp xếp người đưa Bùi Nha rời đi.

“Chị Linh, công việc xong rồi ạ?”

Bùi Nha được xe đón đi, sự chú ý của Nhiễm Linh mới quay lại với Ngu Thính. Ngu Thính vùi mình trong ghế sofa, lười biếng gác chân, Nhiễm Linh ngồi xuống bên cạnh cô, tay rất tự nhiên đặt lên đùi Ngu Thính.

Thính Thính thật sự rất thích giả vờ hỏi câu mình đã biết đáp án nha.

Nhiễm Linh hiện lên ý cười trong mắt, lấy điện thoại ra, nhắn WeChat cho Ngu Thính: 【Thính Thính đói không? Có muốn đi ăn tối không?】

Ngu Thính rõ ràng đã nhìn thấy cô nhắn WeChat cho mình, lại như không biết gì mà không xem điện thoại, ánh mắt thản nhiên đặt trên gương mặt Nhiễm Linh.

Nhiễm Linh có chút khó hiểu, nhìn thẳng vào cô, còn chạm vào mu bàn tay cô để nhắc nhở.

Thính Thính xem WeChat đi mà.

Một lúc lâu sau, Ngu Thính tràn ra một tiếng cười khẽ như có như không, lúc này mới chậm rãi đi xem cô nói gì, giọng điệu nhẹ bẫng: “Cũng có chút đói rồi.”

Nhiễm Linh: 【Vậy Thính Thính muốn về nhà ăn cơm dì Tống nấu, hay là tối nay chúng ta đi ăn ngoài?】

Ngu Thính nhìn tin nhắn, lại nhìn cô, có chút mất hứng: “Chị Linh muốn sao?”

Nhiễm Linh do dự một lát, gõ chữ: 【Đi ăn ngoài đi】

Mấy ngày nay gần như ngày nào cũng ăn ở nhà, Thính Thính là người yêu thích sự mới mẻ như vậy, cô sợ em ấy sẽ cảm thấy ngán.

Liên đới theo, cô cũng sẽ cảm thấy ở bên cạnh Nhiễm Linh rất ngán.

Tính thời gian, hơn năm giờ, lái xe tới nhà hàng, đợi lên món cũng gần tới giờ ăn tối. Tuy lát nữa có thể sẽ có mưa, nhưng mưa cũng không sao, có thể bảo tài xế tới đón, tất cả đều không phải vấn đề.

Ngu Thính không có ý kiến gì về việc đi đâu, Nhiễm Linh quen thuộc khu phố cổ này hơn cô, quyền chọn nhà hàng tự nhiên rơi vào tay cô. Sau khi hỏi Ngu Thính muốn ăn gì, cô đưa Ngu Thính tới một nhà hàng Pháp mở từ thế kỷ trước tới nay.

Đây là một nhà hàng nổi tiếng trong cả thành phố Vân về các cặp đôi đồng giới. Người sáng lập là một cặp đôi đồng tính nữ du học từ Pháp trở về.

Tiệm cũ trăm năm, vào cửa đã ngửi thấy mùi nước hoa Pháp nồng nàn, trang trí kiểu Âu tinh tế phức tạp rất hợp để chụp ảnh. Vào cửa liền có người tiếp đón họ, dẫn họ tới vị trí. Trên mỗi bàn ăn đều đặt nến thơm và hoa tươi theo mùa, phong cách cũng không tệ.

Để thuận tiện giao tiếp, Nhiễm Linh vẫn chọn ngồi bên cạnh Ngu Thính như thường lệ.

Trên bàn ăn có đặt bảng giới thiệu câu chuyện quen biết và yêu nhau của hai người sáng lập. Hai người quen biết, thấu hiểu và yêu nhau ở trường đại học tại nước ngoài, sau khi tốt nghiệp trở về nước, cùng nhau hỗ trợ, vì đều yêu thích văn hóa Pháp nên cùng nhau mở nhà hàng này.

Đợi lên món, thấy Ngu Thính đang xem, Nhiễm Linh cũng đọc kỹ, vẻ mặt có chút cảm thán, gõ chữ trên điện thoại của mình rồi đẩy tới trước mặt Ngu Thính cho cô xem.

Ngu Thính cúi mắt nhìn, Nhiễm Linh nói: 【Thật ngưỡng mộ】

Ngu Thính mặt không cảm xúc nói: “Cũng chỉ vậy thôi.”

Nhiễm Linh chớp chớp mắt, đối mặt với phản ứng lạnh nhạt của cô mà có chút bối rối. Nhận ra cô dường như không mấy hứng thú, lòng sinh bất an, lấy điện thoại lại từ trước mặt cô, muốn hỏi gì đó, nhân viên phục vụ vừa hay lên món, sự chú ý của Ngu Thính rơi vào món ăn, Nhiễm Linh lại buông tay.

Một bữa cơm gần như chẳng giao lưu được gì.

Sánh vai bước ra từ nhà hàng, bầu trời lúc bảy giờ tối mùa hè vừa mới tối xuống, dự báo thời tiết hơi không chính xác, ráng chiều màu sắc rực rỡ mà lại hơi ảm đạm, không có dấu hiệu sắp mưa, may là cũng không quá nóng.

Ở đây rất gần biển, được xây ngay cạnh bờ cát, có thể thổi gió biển, xoay người cũng có thể nhìn ra biển từ xa.

“Về nhà sao?”

Ngu Thính nghiêng đầu nhìn Nhiễm Linh, Nhiễm Linh cũng đang nhìn cô.

“Có muốn đi dạo bờ biển không?”

Nhiễm Linh khá hướng nội, rất ít khi ra ngoài, khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, cứ thế về nhà dường như có chút đáng tiếc.

Đứng bên đường, đèn đường mới bật chưa thể hòa hợp tốt với thế giới ảm đạm lúc hoàng hôn, trông có chút đột ngột. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên người hai người, trong sự ảm đạm màu ấm, gương mặt Nhiễm Linh có chút mất chân thực.

Cô nắm lấy tay Ngu Thính, khẽ lắc đầu.

“Không đi sao?”

“Vậy về nhà đi.”

Đi hay không đối với Ngu Thính mà nói không quan trọng chút nào, cô không để tâm, cũng không phải thực sự muốn đi dạo biển cùng Nhiễm Linh.

Nhiễm Linh gật đầu, cô cũng không níu kéo, cứ thế lái xe về nhà.

*

Về tới nhà, Ngu Thính nói có công việc, lập tức vào thư phòng.

Muộn hơn một chút, cuối cùng vẫn đổ một trận mưa.

Hơn chín giờ mới về phòng, Nhiễm Linh không có ở đó, đi tắm rồi. Ngu Thính đẩy cửa kính bước ra ban công, hơi nước lập tức bao bọc lấy cô.

Môi trường ẩm lạnh như vậy sẽ khiến con người bản năng muốn lùi lại. Ngu Thính lấy bao thuốc trong túi ra, từ từ rút một điếu ngậm trong môi, cúi đầu đánh lửa châm thuốc, nhấp một hơi rồi nhíu mày nhả khói.

Cô hút thuốc vốn rất chậm rãi tao nhã. Điếu thuốc dần cháy hết, ánh đỏ cuối cùng tắt ngấm trong chiếc gạt tàn đã hơi ẩm ướt vì mưa rơi lất phất. Ngu Thính không nghiện thuốc nặng, không châm điếu thứ hai, nhưng cũng không muốn cứ thế về phòng.

Đứng ngẩn người, suy nghĩ lang thang, không biết là cô suy nghĩ quá sâu xa, hay bước chân của Nhiễm Linh quá nhẹ nhàng, cho đến khi cửa kính bị đẩy ra phát ra tiếng động trầm đục, Ngu Thính mới có chút nhận thức.

Khoảnh khắc bước vào, Nhiễm Linh ngửi thấy mùi thuốc lá chưa tan hết trong không khí, sững sờ một chút, nhìn bóng lưng Ngu Thính, bước tới sau lưng cô, từ phía sau ôm lấy eo cô.

Ngu Thính sững lại, nghiêng đầu ra sau, không nói lời nào.

Vừa tắm xong, trên người Nhiễm Linh mang theo hương sữa tắm nồng nàn tràn ngập khoang mũi, hòa trộn cùng hương cơ thể tự nhiên của cô, át đi mùi tanh của mưa. Mà cô lại như hóa thân của cơn mưa, mềm mại phủ lên lưng Ngu Thính, để Ngu Thính thực sự đắm mình trong sự ẩm ướt u sầu của đêm hè này.

Đêm mưa tự mang theo nét quyến rũ và mờ ảo, giống tâm trạng buồn bã của Nhiễm Linh.

Thính Thính…

Cô gọi tên đối phương trong lòng.

Nhiễm Linh biết, Ngu Thính chỉ khi tâm trạng không tốt hoặc cảm thấy vô cùng tẻ nhạt mới hút thuốc. Vừa rồi hút thuốc, là tâm trạng không tốt sao? Tối nay một loạt sự mất tập trung của cô dễ dàng khiến Nhiễm Linh cũng chìm vào sự chao đảo không chắc chắn.

Thính Thính sao vậy?

Hôm nay chủ động tới phòng vẽ tìm cô, khiến Nhiễm Linh tưởng rằng cô cũng không thể chờ đợi mà muốn gặp mình. Nhưng xuất hiện trước mắt cô, em ấy lại giống như ngày âm u không gió, vô cùng trầm buồn, biểu hiện ra một sự mệt mỏi không có hứng thú với bất cứ điều gì.

Khoảng thời gian này ở bên nhau, Thính Thính chưa bao giờ như vậy.

Nhiễm Linh không biết nguyên nhân khiến cô trở nên như thế, cũng không biết phải hỏi thế nào — tối nay mỗi lần cô gõ chữ muốn để Thính Thính xem để giao tiếp với cô, cô ấy đều lộ vẻ không chút kiên nhẫn. Khiến Nhiễm Linh không dám làm phiền cô nữa.

Cô thấy phiền sao? Thấy giao tiếp với Nhiễm Linh rất mệt sao? Nhiễm Linh vô cùng hối hận vì mình không thể nói chuyện, ngay cả dỗ dành cô cũng không làm được… Lòng chua xót dữ dội, cúi đầu vùi vào vai Ngu Thính, ôm cô chặt hơn, nhắm mắt lại, cô hy vọng Thính Thính có thể dựa dẫm vào mình một chút.

Ngu Thính cứ như vậy bị cô ôm lấy.

Cho đến khi một cơn gió mát lạnh cuốn theo những hạt mưa chợt thổi qua, Ngu Thính mới định thần lại, quay người đi: “Sao lại ra đây, đều bị dính mưa rồi.”

Nhiễm Linh chậm rãi buông cô ra, nắm lấy đôi tay cô, trong mắt tràn đầy vẻ không sao cả.

Ngu Thính nắm lấy cổ tay cô, dẫn người vào trong phòng: “Mau về đi, lát nữa cảm lạnh thì sao?”

Kéo cửa kính lại, gió lạnh bị cách ly bên ngoài, mà người phụ nữ phía sau hoàn toàn không để ý tới những điều này, cô yếu ớt nhưng cố chấp cùng Ngu Thính dầm mưa. Cô giơ tay giúp Ngu Thính lau những giọt nước vương trên thái dương, dịu dàng lại bi thương nhìn cô.

Cô không muốn làm phiền em ấy, nên không gõ chữ chất vấn nữa. Nhưng thật sự rất hy vọng Thính Thính có thể chủ động giao tiếp với cô, nói cho cô biết điều gì đó. Nếu là gặp phải chuyện phiền lòng trong công việc, tuy cô không giúp được gì, nhưng có thể dỗ dành, hôn cô, ôm cô cùng cô làm mọi việc em ấy muốn cô làm.

Chỉ cần em ấy nguyện ý nói.

Ngu Thính tất nhiên nhìn thấu tâm trạng bất an của cô, nhìn thấu sự khao khát, cảm nhận được sự cẩn trọng suốt cả đêm nay của cô.

Đã để tâm tới vậy sao?

Trên mặt cô viết đầy nỗi buồn.

Cô rốt cuộc thích Ngu Thính nhiều bao nhiêu chứ?

Rốt cuộc thích bao nhiêu?

Ngu Thính vốn sinh ra đã có thiên tính tấn công, nheo mắt đầy vẻ thăm dò nhìn cô, trông hệt như một ánh nhìn soi mói lạnh lùng.

Không khí như ngừng trệ.

Đột nhiên, Ngu Thính giơ tay phải lên, bóp chặt lấy má cô.

Động tác của Ngu Thính không hề chậm rãi dịu dàng, thậm chí có thể nói là đột ngột và thô bạo. Bị bóp chặt bởi lực đạo như vậy, trong mắt Nhiễm Linh nhất thời lộ ra vẻ hoảng loạn — đây là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi đối mặt với sự đe dọa, giây tiếp theo cô phản ứng lại mình đang bị Ngu Thính đe dọa, những cứng đờ và hoảng loạn đó liền lập tức biến thành sự phục tùng.

Cô thuận theo lực đạo trong lòng bàn tay Ngu Thính mà ngẩng mặt lên, khẽ cau mày, bao dung như nước mà chờ đợi động tác tiếp theo của đối phương.

Sẽ không cảm thấy bị xúc phạm, sẽ không cảm thấy khó chịu.

Ngoan quá.

“Nhiễm Linh…”

Ngu Thính chậm rãi cúi đầu, đè giọng gọi tên cô, tiếng lẩm bẩm rất dịu dàng, lòng bàn tay lại càng bóp càng chặt.

“Ưm…” Cổ họng khó kiểm soát bật ra âm thanh, Nhiễm Linh không biết là do bị cô bóp đau hay không.

Nếu chỉ là đau đớn thì Ngu Thính đại khái sẽ xót cô, nhưng đôi má dần đỏ bừng lên đã bán đứng cô — cô đang bị Ngu Thính làm cho động tình, khao khát Ngu Thính hôn mình.

Hôn cô rồi, cả hai có lẽ sẽ làm tình, sau chuyện đó Ngu Thính sẽ trở nên dịu dàng, sẽ xót cô, cả hai sẽ có thể làm hòa như ban đầu…

Ngu Thính càng lúc càng lại gần, tay bóp lấy má cô cũng càng nâng cao, hơi thở nóng hổi của hai người hòa vào nhau, Nhiễm Linh ngoan ngoãn nhắm mắt lại, thực sự đang đợi cô hôn cô ấy…

Ngu Thính cười khẩy một tiếng, buông cô ra.

Nhiễm Linh ngơ ngác mở mắt, Ngu Thính đã hoàn toàn rút người, bước qua cô đi vào trong phòng, nói: “Quần áo hơi ướt rồi, em đi tắm trước đây.”

Còn không mang chút tình cảm nào thêm một câu: “Nếu chị Linh cũng ướt quần áo thì mau đi thay một bộ đi.”

Nhiễm Linh xoay người, sững sờ nhìn Ngu Thính bước vào phòng tắm, tiếng “cạch” một tiếng cửa phòng tắm đóng lại.

Mưa ngoài cửa sổ dường như trong chớp mắt trở nên lớn hơn, tí tách vang bên tai, khiến căn phòng trở nên đặc biệt lạnh lẽo.

Ngu Thính cứ như vậy đi mất, không hôn cô… Nhiễm Linh trong chớp mắt bị sự tủi thân vì bị đùa giỡn và bất an bao bọc, mặt càng đỏ hơn.

Đứng tại chỗ rất lâu, người phụ nữ bị bỏ rơi đành phải lui mà cầu thứ yếu leo lên giường, ôm lấy chiếc gối có mùi hương của Ngu Thính, vùi mặt vào đó. Cô dựa vào cái này để xoa dịu nỗi khó chịu trong lòng, nhẫn nhịn, đợi Ngu Thính tắm xong ra ngoài.

Như biết sự khao khát của cô nên cố ý trêu chọc cô vậy, Ngu Thính lề mề trong phòng tắm hơn một tiếng đồng hồ.

Khó khăn lắm mới đợi được cô bước ra khỏi phòng tắm, đã mười một giờ, tới giờ đi ngủ, cô chủ động đi tắt đèn.

Tắt đèn rồi…

Em ấy muốn đi ngủ ngay sao?

Nhiễm Linh đang đợi cô lên giường.

Nhưng người phụ nữ đó tắt đèn lại bỏ qua chiếc giường lớn, đi thẳng tới cạnh giá sách, tùy tay cầm một cuốn sách, ngồi trên chiếc ghế dài cạnh giá sách, bật đèn bàn, cứ thế lật trang đọc.

Có lẽ nhận ra Nhiễm Linh đang nhìn cô trong bóng tối, cô đầu cũng không ngẩng, lạnh nhạt nói: “Em chưa buồn ngủ, đọc sách một lát, chị ngủ trước đi.”

… Tại sao?

Ghế dài và giường cách rất xa, xa tới mức Nhiễm Linh không cảm nhận được hơi thở sự tồn tại của cô.

Nhiễm Linh không hiểu.

Thính Thính rõ ràng biết, cô cần em ấy, chỉ có em ấy ở bên cạnh cô mới có thể ngủ an tâm.

Thính Thính dù muốn đọc sách, rõ ràng cũng có thể dựa vào giường đọc mà, rõ ràng trên giường thoải mái hơn không phải sao? Cô ấy thường ngày chẳng phải đều dựa vào giường đọc sao? Tại sao phải cách xa cô tới vậy?

Rõ ràng biết cô sẽ mất ngủ, lại lạnh lùng để cô tự mình ngủ trước, tại sao phải cố ý như vậy?

Cố ý làm cô mất ngủ, cố ý không hôn cô…

Vậy nên, là cô làm sai điều gì, Thính Thính đang trừng phạt cô sao?

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 44: Trừng phạt

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

IMG_2205
Nhân Vật Chính Chỉ Muốn Yêu Đương
Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Đại Lão Phản Diện
Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Đại Lão Phản Diện
imageye___-_imgi_3_300
Maru là cún cưng của tôi
imageye___-_imgi_3_ring-my-bell-yuri-manhwa-2-193×278
Rung Chuông Đi
Bất cần đời yêu em
Bất Cần Đời Yêu Em
xin-loi-cau-ay-la-cua-toi-1755084400
Xin lỗi cậu ấy là của tôi
empty-flattery-1
Hạc ngôn hư ngữ
Đoạn Kết Hạnh Phúc
Đoạn Kết Hạnh Phúc
Tags:
Bách Hợp, Bách Hợp Tiểu Thuyết, BHTT, Mưa Tháng Sáu, Mỹ Nhân Câm, Tâm Cơ, thao túng, Tình yêu kém tuổi
Các thông tin và hình ảnh được đăng tải trên website Truyentini đều được sưu tầm từ Internet, bao gồm quyền sử dụng phi thương mại và có phí. Tất nhiên là chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ nội dung cũng như hình ảnh trên trang web. Nếu có nội dung nào ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi - Truyện Tí Nị để xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Blog Truyện
  • Liên hệ

@ 2026 Truyentini - Truyện Tí Nị - Bảo Lưu Mọi Quyền

metruyenhan

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyentini