Truyentini
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Đăng nhập Đăng ký
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang Chủ
  • Danh Sách Truyện
    • Mới Cập Nhật
    • Truyện Full
    • Yurineko
    • Yurigarden
    • Daomeoden
    • vycomis
  • Thể Loại
    • Manga
      • Manga BL
      • Manga BG
      • Manga GL
    • Manhua
      • Manhua BG
      • Manhua BL
      • Manhua GL
    • Manhwa
      • Manhwa BG
      • Manhwa BL
      • Manhwa GL
    • Bách hợp
    • Girl love
    • Yuri
    • Novel
  • Danh Sách Nhóm Dịch
Family Safe

[Novel] Trường Đại Học Hankuk Toàn Là Gay Sao?! - Chương 0

Sau

Những mảnh kính vỡ cắm chi chít khắp người tôi, và máu đang không ngừng chảy xuống.

Dù ý thức đang mất dần, tôi vẫn cố gắng quay đầu về phía ghế lái.

Máu đang chảy từ đầu Seong-je. Tôi chớp mắt liên tục, cố lấy lại tiêu điểm từ đôi mắt đã nhòe đi. Tôi muốn lay Seong-je đang thở hổn hển dậy, muốn hỏi em có ổn không, nhưng chẳng thể nói nên lời.

Trước cả khi tôi kịp hỏi, Seong-je đã lên tiếng.

“Anh… thư… viện… của em… nhờ… anh….”

Nhờ tôi lo cho thư viện? Ý em là gì? Tôi còn chưa kịp hỏi thì trước mắt đã tối sầm.

Khi mở mắt lần nữa, Seong-je đã không còn trên cõi đời này.

Tôi ôm chặt hũ tro cốt của Seong-je rồi khóc rất lâu. Không thể tin nổi người em trai, người thân duy nhất còn lại của mình, cuối cùng cũng rời bỏ tôi.

Có lẽ tôi đã sống như một kẻ mất hồn suốt mấy ngày liền. Tôi cứ ngồi thẫn thờ trong phòng, không ăn cũng chẳng ngủ. Rồi đột nhiên, tôi nhớ đến lời trăn trối của Seong-je.

“Em bảo anh lo cho thư viện…”

Một căn nhà chỉ có hai phòng ngủ thì lấy đâu ra thư viện chứ? Rốt cuộc em muốn nói gì? Sau một hồi suy nghĩ, tôi bước vào phòng của em. Tôi cẩn thận quan sát khắp căn phòng, nhưng ngoài mấy quyển sách chuyên ngành ra thì chẳng có gì cả. Có lẽ manh mối nằm trong điện thoại của Seong-je. Tôi mở chiếc điện thoại của em, thứ mà tôi vẫn chưa kịp hủy thuê bao.

Mật khẩu là ngày sinh của tôi. Thằng nhóc này thật là… Nước mắt tôi lại trào lên. Tôi vội dùng tay áo lau nước mắt rồi lần lượt kiểm tra lịch sử sử dụng internet, các ứng dụng và đủ thứ khác. Cuối cùng, tôi mở một ứng dụng nhà sách điện tử có logo màu xanh.

Trên màn hình hiện ra hình một giá sách, phía trên cùng có dòng chữ nhỏ [Thư viện của tôi]. Là cái này!

Tôi cẩn thận kiểm tra ứng dụng. Tổng cộng có 1.321 quyển sách. Vừa suy nghĩ xem lời “nhờ anh” của Seong-je có ý nghĩa gì, tôi vừa mở tài khoản SNS của em. Ở đó có một tài khoản riêng tư, bên trong ghi lại mục tiêu của em.

Ẩn danh @secret_123

Sau này đọc sách xong sẽ viết review ở đây.

Bên dưới có năm bài đăng liên tiếp. Có vẻ đó là những dòng cảm nhận ngắn mà em viết sau khi đọc sách.

4 sao. Quả nhiên tác giả này viết truyện ngược rất hay.

5 sao. Thụ ngây thơ quả nhiên có thể cứu rỗi thế giới. Đã bảo rồi mà, chẳng ai hiểu được sức hút của thụ ngây thơ cả. Những người không hiểu sự đáng yêu của thụ ngây thơ thật đáng thương.

1 sao. Motif tổng tài bá đạo lỗi thời quá rồi. Mấy truyện coi thụ như phụ nữ thật sự không hợp gu mình.

⋮

Chuỗi bài đăng đã dừng từ một tháng trước, không còn gì nữa. Cuối cùng tôi cũng hiểu Seong-je muốn tôi làm gì.

“Ý em là muốn anh đọc hết sách trong thư viện rồi thay em đăng cảm nhận lên sao!”

Sau khi bỏ học cấp ba, tôi bận kiếm tiền làm thêm nên đã sống một cuộc đời chẳng mấy liên quan đến sách vở. Nhưng đây là lời nhờ vả của Seong-ji. Tôi không thể không thực hiện. Tôi bắt đầu đọc từ quyển nằm trên cùng của giá sách. Nhưng có gì đó hơi kỳ lạ.

“Cái quái gì thế này?”

Khoảng giữa truyện, nhân vật chính hôn người bạn mà trước đó hai người cứ chí chóe với nhau. Tôi cứ tưởng đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết về tình bạn giữa hai nam sinh. Ai ngờ không phải tình bạn mà là tình trong như đã à. Và sau đó tôi mới biết, cái này vẫn là loại nhẹ nhàng.

Tôi đóng cuốn sách lại và tìm kiếm, rồi biết được cái này là BL hay gì đó. Boy’s love. Đó là tiểu thuyết tình yêu giữa những thằng đàn ông. Ra vậy. Em tôi là người đồng tính.

Lúc đầu tôi rất sốc. Nhưng rồi thời gian trôi qua, tôi lại thấy có lỗi với Seong-je. Em ấy đã phải khổ sở biết bao để che dấu xu hướng tính dục. Tôi ân hận vì trước giờ chưa nhận ra. Tôi mở lại cuốn sách mà mình đã hoảng hốt đóng lại. Rồi bắt đầu đọc theo thứ tự.

“Nhưng mà mấy thằng này không yêu đương hò hẹn mà chỉ toàn XX thôi sao?”

Chỉ cần chạm mắt là làm, ngày hẹn đầu đã vô thế, thậm chí không ít truyện bắt đầu từ tình một đêm. 

Nếu và nam với nữ thì không sao, đằng này hai thằng con trai làm vậy nên lúc đầu tôi hơi khó chịu. Nhưng đó là di nguyện của em trai, và vì cảm giác tội lỗi rằng tôi đã không nhận ra em ấy là gay suốt thời gian qua, nên tôi đã đọc hết 1321 tiểu thuyết trong thư viện đó. Tôi cũng đều đặn đăng cảm nhận lên SNS.

Ngày nọ, một người bạn cũ của Seong-je lâu rồi tôi mới gặp đã dè dặt hỏi.

“Anh, em thấy cái gì đó đăng trên SNS của Seong-je… cái đó là gì vậy ạ?”

“À, đó là sở thích của nó, em ấy đã nhờ anh làm hộ. Anh đang viết tiếp đây.”

“À…”

“Nhưng sao em biết?”

“Tài khoản công khai mà anh.”

Hóa ra tôi lỡ bấm nhầm gì đấy nên tài khoản riêng tư đã chuyển thành công khai. Kể từ đó, tôi nhận được nhiều câu hỏi và phản ứng tương tự từ những người bạn khác của Seong-je.

Seong-je có sở thích đó sao? À…

“Đấy không phải chuyện xấu. Mong cậu đừng nghĩ xấu về sở thích của Seong-je.”

Ngược lại, tôi càng có suy nghĩ phản đối và chăm chỉ đăng bài hơn. Con trai yêu nhau thì có sao đâu! Tôi đã hăng hái bảo vệ sở thích của Seong-je và viết cảm tưởng về 1.321 cuốn sách. Những bài viết đó được chia sẻ rộng rãi, và lúc nào đó, lượng người theo dõi của Seong-je đã vượt quá 10.000. Bất giác tôi thấy vui. Seong-je à, em đã trở thành một ngôi sao rồi.

“Cuối cùng cũng xong.”

Nhờ chăm chỉ xén cả giấc ngủ mà tôi đã có thể đọc hết 1321 cuốn trong vòng 3 năm.

Sau khi đọc xong quyển cuối, tôi chìm vào giấc ngủ với tâm trạng nhẹ nhõm…

***

“Anh! Dậy đi! Phải đến trường rồi!”

Mở mắt ra, tôi thấy Seong-je vẫn còn sống khỏe mạnh. Ngay khi nhìn thấy Seong-je, tôi đã nhận ra đây là mơ. Dù vậy, được gặp em trai trong mơ cũng thật tốt. Tôi bật dậy định ôm thấy Seong-je.

“Seong-je à!”

“Bị gì vậy.”

Seong-je từ chối chạm vào tôi và lùi lại hai bước. Kết quả tôi ôm lấy khoảng không, chân mắc vào chăn, ngã ầm khỏi giường.

“Uưưu…”

Sao trong mơ mà đau thế? Đầu gối đập xuống sàn đau nhói. Dù là mơ nhưng cảm giác đau đớn như thật. Tôi nghe tiếng Seong-je tặc lưỡi bên cạnh.

“Mau tỉnh đi. Nghe bảo hôm nay có buổi chào đón tân sinh viên mà. Phải chuẩn bị chứ.”

“Lễ chào mừng sinh viên? Là cái gì thế?”

Tôi ngẩng đầu lên hỏi, Seong-je nhíu mày cằn nhằn.

“Lễ chào đón tân sinh viên! Thế cũng không biết? Nghe nói hôm nay có tiệc mừng khoa Sư phạm Ngữ văn Đại học Hàn Quốc đấy.”

“… Đại học Hàn Quốc?”

“Đúng! Gì thế, anh vẫn chưa tỉnh ngủ hả? Thi lại 1 năm, khó khăn lắm mới đỗ, phải tận hưởng chứ. Chuẩn bị nhanh đi. Đến đó kết bạn nữa.”

Bị Seong-je hối thúc, tôi cuống cuồng rửa mặt, chuẩn bị rồi bước ra ngoài. Đại học Hàn Quốc hử? Tên quen lắm. Chẳng phải thường xuất hiện trong tiểu thuyết sao. Ngôi trường nổi tiếng nhất Hàn Quốc. Trong truyện thường nhắc đến với danh tiếng tương đương trường S ngoài thực tế. Có lẽ vì không thể dùng tên thật nên chủ yếu gọi là Đại học Hàn Quốc.

Tôi là sinh viên Đại học Hàn Quốc ư?

Đọc tiểu thuyết nhiều quá nên mới mơ như thế này à. Đúng lúc đó, điện thoại réo liên hồi.

[Nhóm chat Khoa Ngữ văn Đại học Hàn Quốc khóa 16]

Tin nhắn nhảy liên tục trong nhóm chat Khóa 16. Tôi không đọc hết được đống tin đang nhảy như điên, chỉ kịp đọc thông báo ghi địa điểm lễ chào mừng rồi đi thẳng tới đó. Vẫn còn ngỡ ngàng nhưng thôi cứ để giấc mơ diễn ra theo dòng chảy của nó. Dù sao tôi cũng không muốn tỉnh giấc quá sớm. Vì ở đây có Seong-je.

Khi tôi đến chỗ tổ chức lễ, ồn đến choáng váng. Tôi cứ thế bị đẩy đến một bàn bất kỳ rồi ngồi xuống. Nói bị ép ngồi thì đúng hơn.

Ly rượu cứ được rót đầy và tôi lại bị ép uống. Chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, tôi đã nốc hết những gì được mời.

Đây là thế giới mà Seong-je còn sống, và đây cũng là trường đại học tốt nhất Hàn Quốc mà. Một kẻ thậm chí còn chưa tốt nghiệp cấp 3 như tôi luôn có khao khát thầm kín được vào đại học. Tôi muốn hòa hợp với giấc mơ này.

Nhưng… có gì đó là lạ.

“Haha, cậu dễ thương ghê.”

Từ miệng gã đẹp trai trước mặt tôi chui ra câu nói chẳng phù hợp tí nào với một thằng cao 183cm. Và tên này từ nãy giờ cứ lén lén lút lút sờ tay tôi.

“Ở đây không chán sao? Muốn ra ngoài chơi với tớ không?”

Đợi chút. Cảnh này thật quen thuộc, ta đã từng thấy nó ở đâu rồi.

Đại học Hàn Quốc. Tân sinh viên. Một tên đẹp trai rủ ra ngoài trong buổi tiệc rượu.

… Đây chẳng phải mô-típ BL sao?

Sau

Bình luận cho Chương 0

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Truyện Liên Quan

Bìa VH
Đồng Đội Tôi Có Chút Kì Lạ
BÌA GỐC
Chú Chó Thuần Khiết
IMG_2094
Cách Bước Lên Con Đường Hoa Của Nhân Vật Chính
Tại Sao Mẹ Trong Tiểu Thuyết Nuôi Con Nhất Định Phải Chết_
Tại Sao Mẹ Trong Tiểu Thuyết Nuôi Con Nhất Định Phải Chết?
001
Đối tượng xem mặt của tôi là một NEET tóc tai bù xù
IMG_2104
Seasons Of Lovesome
Demnaychangmuonhonwepd
Đêm Nay Chẳng Muốn Hôn
7e9fba64-a6eb-457b-8d33-3e9d8690e7f3_z
Hào Quang Rực Rỡ
Các thông tin và hình ảnh được đăng tải trên website Truyentini đều được sưu tầm từ Internet, bao gồm quyền sử dụng phi thương mại và có phí. Tất nhiên là chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ nội dung cũng như hình ảnh trên trang web. Nếu có nội dung nào ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi - Truyện Tí Nị để xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
  • Trang Chủ
  • Giới thiệu
  • Điều khoản sử dụng
  • Chính sách bảo mật
  • Blog Truyện
  • Liên hệ

@ 2026 Truyentini - Truyện Tí Nị - Bảo Lưu Mọi Quyền

metruyenhan

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyentini

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyentini