[Novel] Kết Hôn Cùng Con Rồng Tôi Từng Hạ Sát - Chương 20
“Đây là… một con quái vật sao?”
Jed cúi xuống nhìn sinh vật nọ với vẻ mặt ghê tởm tột độ.
Đó là một con quái thú do binh lính của bá tước Consilus mang tới-một con quái vật dạng gấu bị nhồi nhét vào một chiếc rương đá dày, được gia cố chắc chắn. Nó đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn, trói chặt bằng những sợi xích sắt. Các khớp xương của nó đã bị bẻ gãy để dù có tái sinh đi chăng nữa, nó cũng không thể tung ra toàn bộ sức mạnh.
“Đúng vậy,” Ferda đáp ngắn gọn.
“Đây là lần đầu tiên ta tận mắt thấy một con bằng xương bằng thịt đấy. Trước giờ chẳng có lý do gì để chạm trán, thành ra ta không ngờ chúng lại là thứ sinh vật gớm ghiếc đến nhường này.”
“Nghe cứ như anh là một tiểu thư quý tộc được nuông chiều từ bé vậy.”
“Tôi cho anh biết tôi từng được nuôi nấng vô cùng kỹ lưỡng ở tộc hồng nhãn đấy…”
Sắc mặt Jed sa sầm lại ngay khi nhắc đến bộ tộc của mình. Anh dời tầm mắt nhìn thẳng về phía Ferda: “Thế rốt cuộc, anh gọi tôi đến đây có việc gì?”
“Gọi anh đến để anh làm đúng bổn phận là một cận vệ của mình.”
“Có liên quan đến cái cục lông xù này không?”
Ferda gật đầu, khẽ cúi xuống nhìn con quái vật bên dưới.
“…Rồi chính xác thì anh muốn tôi phải làm gì với nó?”
“Dù đã bị trói chặt thế kia, cơ thể nó vẫn không ngừng tăng trưởng về khối lượng. Hiện tại trông nó có vẻ vô hại vì tốc độ phát triển tạm thời bị kìm hãm, nhưng chỉ khoảng một tiếng nữa thôi thì tim nó sẽ bắt đầu đập trở lại.”
“Hừm…”
“Và trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc thế này, tốc độ lớn lên của nó sẽ nhanh gấp mấy lần bình thường.”
“Rồi sao nữa?”
Ferda giơ ngón trỏ lên vạch một đường sắc lẹm vào không trung.
“Cứ ba tiếng một lần, anh phải xẻ thịt nó ra. Toàn bộ thịt cả nó— bao gồm cả gân lẫn dây thần kinh.” Ferda vỗ vỗ vai Jed, bồi thêm một câu: “Anh sẽ là người làm việc này đấy.”
“…Cứ ba tiếng lại phải lóc thịt nó một lần á? Thế thì tôi ngủ vào lúc nào?”
Đối với thái độ đó, Ferda chỉ thản nhiên đáp: “Ta nghe nói các tín đồ ở vùng phương nam cứ ba tiếng lại cầu nguyện một lần. Ngày nào cũng như ngày nấy, chưa từng bỏ sót.”
“Này, tôi có phải người phương nam đâu chứ! Sao mà một con người trần mắt thịt làm thế ba tiếng một lần cơ chứ?”
“Nếu họ có thể cầu nguyện ba tiếng ba tiếng một lần, thì anh cũng có thể làm được việc này thôi.”
“Không thể… Không thể để tôi đổi ca với con bé hầu gái kia sao?”
“Ta đã nói rồi, cô ấy không phải người hầu của ta. Nếu như anh thuyết phục được cô ấy, ta sẽ không cản.”
“…”
Jed im bặt. Đến cả Jed, một kẻ tự tin có thể quyến rũ phụ nữ dễ dàng như thở, giờ đây cũng cảm thấy Long Chủng là một sự tồn tại đầy bất ổn.
“Không cần phải lo lắng quá. Ta không bắt anh phải làm việc này cả đời đâu. Chỉ cho đến khi Burnell đưa ra kết quả nghiên cứu thôi.”
“Cho đến khi có kết quả nghiên cứu… Là mất bao nhiêu ngày?”
“Có thể sẽ mất vài tháng.”
“Vài tháng…” Một tiếng cười khan trào ra khỏi môi Jed. Anh phải liên tục xẻ thịt một con quái vật cứ ba tiếng một lần suốt mấy tháng trời sao?
Gừ… Gừ…
Con quái vật dạng gấu thở ra một luồng khí hôi thối, nặng nề. Dù chưa bắt đầu đặt dao cắt, Jed đã có cảm giác như cái mùi tởm lợm ấy đang xộc thẳng vào mũi mình.
“…Anh chiêu mộ tôi về chỉ để bắt tôi làm mấy cái loại việc này thôi đấy à?”
“Không dùng anh vào những việc thế này thì còn dùng vào việc gì nữa chứ?”
“Phù… Được rồi. Tôi chỉ cần ráng chịu đựng bằng mọi cách cho đến khi cuộc nghiên cứu này kết thúc là được, đúng chứ?” Jed hỏi với một tông giọng đầy ẩn ý.
“Dĩ nhiên.”
“Ha ha, vâng, thế thì cảm ơn anh nhé.”
Miệng thì nói lời cảm ơn, nhưng đôi mắt Jed đã bừng lên ngọn lửa giận dữ. Đồng tử của anh nhuốm một sắc đỏ rực, tỏa ra vầng sáng mờ ảo đầy nguy hiểm, của một kẻ săn mồi. Ferda hoàn toàn không hay biết tương lai của Burnell sẽ tồi tệ như thế nào dưới bàn tay của Jed.
Mà anh cũng chẳng thèm bận tâm. Anh tin chắc rằng bọn họ sẽ tự có cách giải quyết với nhau thôi.
***
Hai ngày sau, một kỵ sĩ đơn độc phi ngựa trở về thành Valdrova.
Đó chính là Burnell, người vừa trải qua thời gian tĩnh dưỡng dưới sự chăm sóc của Bá tước Consilus. Anh đã giữ được mạng sống và quay trở lại sau khi cận kề cửa tử vì kiệt quệ ma lực.
‘Bản thân mình của ngày hôm nay đã khác hẳn ngày hôm qua.’
Trong lòng Burnell dâng trào một cảm giác hân hoan. Anh tin rằng trải nghiệm suýt chết vừa rồi đã đẩy bản thân lên một tầng thấu hiểu cao hơn.
‘Từ bây giờ, mình sẽ đánh cược cả mạng sống này cho việc nghiên cứu.’
Nếu một kẻ khao khát có được sức mạnh đủ để thay đổi thế giới, kẻ đó phải bỏ ra nỗ lực tương xứng. Anh hạ quyết tâm vứt bỏ cái tôi tự mãn trước đây và sẵn sàng thiêu rụi cả linh hồn mình cho công việc. Tầm mắt anh giờ đây đang hướng về những đỉnh cao vĩ đại hơn.
Sau khi gửi ngựa vào chuồng, Burnell chợt chú ý đến một bóng người đang đứng trước cổng thành. Ngoại trừ Ruri và Ferda, đây là người lạ đầu tiên anh nhìn thấy ở thành Valdrova này.
‘Cậu ta đẹp trai thật…’
Dáng người cao ráo, mái tóc nâu được buộc gọn phía sau kiểu đuôi ngựa. Ngay cả dưới góc nhìn của một người đàn ông, cậu ta vẫn là một nam nhân vô cùng nổi bật. Nhận ra người kia đang mỉm cười với mình, Burnell bước lại gần. Tuy nhiên, khi khoảng cách thu hẹp lại, anh mới nhận ra một chi tiết mà đứng từ xa không thể thấy được.
‘Trông cậu ta… kiệt quệ quá.’
Dưới mắt người đàn ông đó là quầng thâm sâu hoắm. Rõ ràng thời gian gần đây cậu ta đã phải chịu đựng một nỗi khổ sở kinh khủng nào đó.
“Lần đầu gặp mặt. Tôi là Jed,” người đàn ông chủ động tự giới thiệu bằng một nụ cười rạng rỡ, dù trông có chút ,gượng gạo.
“À, xin chào. Tôi là Burnell.”
“Vâng, tôi có nghe nói rồi. Mà không biết anh bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”
“Ờ thì, tôi… hai mươi bảy.”
“À, anh lớn tuổi hơn tôi rồi. Thế thì tôi gọi là đại ca, nhé.”
“Ồ, được thôi.”
“Chúng ta đến phòng thí nghiệm thôi nào, đại ca.” Jed vừa nói vừa dẫn đường cho anh.
‘Không ngờ một người ngầu như vậy lại gọi mình là “đại ca”!’ Burnell thầm nghĩ. Phải chăng đây chính là điều người ta gọi là khổ tận cam lai? Sau chuỗi ngày chịu khổ vì con quái vật gấu rồi suýt chết, cuối cùng anh cũng được đối xử một cách tôn trọng. Sự ấm ức nhỏ nhen từng dấy lên khi mới đặt chân đến đây liền tan biến trong nháy mắt.
“Con quái vật dạng gấu bị bắt đang ở đây.”
“À, phải rồi. Nó vẫn còn sống và được bảo quản tốt quá…”
“Dĩ nhiên rồi. đại ca nghĩ ai là người đã chăm sóc nó hả?”
“Cậu đã chăm sóc nó sao, cậu Jed? Cảm ơn cậu nhé.”
“Ha ha, có gì đâu mà phải cảm ơn.”
Jed mỉm cười rồi kéo một chiếc ghế gần đó lại.
Kéééét—
Chẳng hiểu sao, tiếng chân ghế ma sát dưới sàn nhà nghe rợn người như thể tiếng gã đao phủ đang bước lên từ hố sâu địa ngục. Jed đặt chiếc ghế ngay chính giữa lối ra vào. Anh ngồi phịch xuống, khoanh hai tay trước ngực, và vắt chéo chân này lên chân kia.
Cậu ta đang chặn đứng lối thoát duy nhất.
“Giờ thì, bắt đầu đi.”
“Hả?”
“Nghiên cứu ấy. Đừng lãng phí thời gian nữa. Bắt tay vào làm đi.”
Bóng của Jed đổ dài dưới ánh nến chập chờn. Lúc nãy ở ngoài nắng Burnell không để ý, nhưng giờ đây quầng thâm dưới mắt Jed trông dày đặc và ám ảnh đến đáng sợ.
“Chỉ vì công trình nghiên cứu của đại ca, mà đứa em trai này cứ mỗi ba tiếng lại phải giật mình tỉnh giấc, cầm con dao găm này lên!”
Phập!
“Á!”
“Để lóc thịt cái con quái vật chết tiệt này đấy! Anh có biết cảm giác đó nó thấu trời xanh thế nào không hả?!”
“Ơ, chuyện đó… Tôi xin lỗi…!”
“Ồ, việc gì phải xin lỗi. Nếu anh cần bất cứ thứ gì, cứ bảo tôi. Tôi sẽ mang đến tận nơi cho anh. Thế nên, đại ca à, anh không phải lo nghĩ cái gì hết và cứ tập trung toàn bộ tinh thần vào mà nghiên cứu đi nhé.”
Ngọn lửa địa ngục nóng rực thiêu đốt trong mắt Jed, trái lại con dao găm găm chặt trên bàn dường như lại tỏa ra luồng khí lạnh buốt của một ngôi mộ băng giá.
“Còn chuyện ngủ ấy thì để lúc chết rồi ngủ luôn một thể, nhé?”
Trong đầu Burnell lúc này chỉ vang lên một câu duy nhất: Đã không còn đường lui nữa rồi.
***
Một đoàn quân đang rầm rộ di chuyển dọc theo con lộ chính.
Đi đầu là hai kỵ sĩ, ngay phía sau họ là người cầm cờ đang để lá cờ thêu gia huy tung bay trong gió. Ở chính giữa đội hộ tống quân sự, một cỗ xe ngựa xa hoa đang chậm rãi lăn bánh.
Nam tước Kiyot đang đi công tác. Điểm đến của gã ta là thành Valdrova. Bóng dáng của tòa thành ngự trị, nằm trên lưng chừng Ngọn Núi Cô Độc ở phía Đông, có thể được nhìn thấy rõ màng ngay cả khi đứng từ xa.
“Ưựu…”
Nam tước Kiyot cảm thấy bụng dạ mình cồn cào hết cả lên. Càng đến gần tòa thành, cảm giác nôn nao tồi tệ đó lại càng rõ rệt.
“Chết tiệt thật. Cha mình từng bảo sẽ chẳng bao giờ có lý do gì để đặt chân đến nơi này cả… Đúng là một lão già dối trá…”
“Thưa ngài, xin hãy hít một hơi thật sâu.”
“Phải rồi, hít sâu vào. Phù… Là con trai thứ ba của gia tộc Kiyot, mình không thể bị một nơi như thế này dọa cho khiếp sợ được.”
“Chính xác là như vậy! Phải giữ vững tinh thần đó thưa ngài!”
Nam tước Kiyot hít một hơi thật sâu. Dù giờ đây trông gã ta khá béo tốt và chậm chạp, nhưng thuở trước ông ta cũng từng là một kỵ sĩ. Tuy nhiên, cái danh kỵ sĩ đó cũng chỉ là hư danh, bởi ông ta chưa từng một lần bước chân ra chiến trường thực sự. Không có chiến công hiển hách hay huân chương lừng lẫy, việc ông ta bị đẩy ra cai quản một vùng nam tước thuộc vùng biên ải xa xôi cũng là điều dễ hiểu.
“Ngài đừng quá sợ hãi chỉ vì hắn ta là vị hôn phu của con thằn lằn đỏ đó. Chẳng phải gia tộc Kiyot chúng ta có những mối quan hệ vô cùng vững chắc sao? Máu mủ ruột thịt còn hơn cả nước lã mà!”
“N-nhưng tên đó thậm chí đã giết chết người của gia tộc Wolcher rồi đấy!”
“Gia tộc Wolcher làm gì có chỗ dựa vững chắc nào, đúng chứ? Dù họ có bị xóa sổ đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì lạ. Hắn ta sẽ không thể dễ dàng đụng đến gia tộc Kiyot như vậy đâu.”
“Chắc là thế nhỉ? Phải rồi, chính xác là như vậy.”
Nam tước Kiyot cố dùng những lời của gã hầu để tự thôi miên chính mình. Trong lúc đó, cỗ xe ngựa cuối cùng cũng tiến vào khuôn viên tòa thành. Cánh cửa xe mở ra, và một tấm thảm đỏ được trải dài ngay trước mắt ông ta.
Đứng ở chính giữa tấm thảm là một cô hầu gái nhỏ nhắn, với mái tóc màu bạc. Đó chính là Long Chủng của vùng Valdrova.
“Ngài đã đến nơi rồi à?”
“Ph-phải, đúng vậy.”
“Mời đi lối này.”
Ruri bước lên dẫn đường. Nam tước Kiyot sải bước trên tấm thảm đỏ, xung quanh đi cùng là các kỵ sĩ thân tín. Tòa thành được bảo dưỡng rất tốt và không hề mang lại cảm giác âm u, nhưng việc một khuôn viên đáng lẽ phải nhộn nhịp bóng dáng của binh lính và kẻ hầu người hạ-lại vắng lặng đến tờ mờ thế này càng khiến vị Nam tước bồn chồn hơn.
Cảm giác giống như gã ta đang tự mình bò vào bụng của một con quái Leviathan vậy.
‘Đừng nghĩ về nó nữa. Đừng nghĩ về nó nữa…’
Chẳng mấy chốc, một cánh cửa lớn đã chặn đứng lối đi của họ. Đó là một cánh cổng vĩ đại được chạm khắc những câu chuyện anh hùng về loài rồng. Ngay tầm mắt người nhìn, một dòng chữ được khắc vô cùng rõ nét:
– Hãy kính sợ ngọn lửa nguyên thủy và bậc thầy của sức mạnh.
Cánh cửa mở ra. Bên trong, một người đàn ông đứng dậy để chào đón Nam tước Kiyot. Vị Nam tước bất giác giật mình lùi lại theo bản năng.
“Ngươi đã có một chuyến hành trình dài rồi.”
Mái tóc màu xám và đôi mắt xanh lam. Đôi mắt ấy mang lại cảm giác như đang nhìn vào một hồ nước sâu thẳm, không đáy, khiến người đối diện phải ngộp thở. Đó chính là Ferda Valdrova.
“Ngươi đổ khá nhiều mồ hôi đấy. Chuyến đi vất vả lắm sao?”
“À-à, không. Ha ha…”
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì chắc là do ngài lười vận động thôi. Ngài nên cố gắng giảm cân đi. Béo phì dễ khiến người ta đoản mệnh lắm.”
“Cảm ơn vì đã lo lắng cho sức khỏe của tôi.”
“Mời ngồi bên này.”
Ferda ra hiệu mời Nam tước Kiyot ngồi xuống phía đối diện bàn. Mồ hôi trên người vị Nam tước vẫn liên tục tuôn ra và không có dấu hiệu gì là sẽ dừng lại.
“Ngươi chắc hẳn đã phải làm việc vô cùng vất vả tại vùng Viễn Đông xa xôi này.”
“Có là gì đâu chứ! So với gánh nặng mà Công tước Phu nhân tối cao phải gánh vác, chút công sức này của tôi chỉ nông cạn như một giọt nước giữa đại dương mà thôi.”
“Đúng vậy. Công việc của ngươi thực sự chỉ như một giọt nước giữa đại dương mà thôi.”
Giọng điệu của Ferda, vốn dĩ đang trôi chảy tự nhiên, đột ngột trở nên lạnh lùng. Bầu không khí trong phòng lập tức thay đổi xoạch một cái. Ngay cả một kẻ như Nam tước Kiyot cũng có thể nhận ra—mình đã tự bước chân vào bẫy.
“Tôi vốn chẳng mặn mà gì với việc kiểm tra, nhưng từ khi tiếp nhận vị trí Nhiếp chính, ta lại đâm ra khá hứng thú với mấy việc này. Vì thế, ta đã thuận tay xem qua một vài giấy tờ của ngài.”
Rầm!
Anh thẳng tay ném tập tài liệu mình vừa “xem qua” xuống trước mặt vị Nam tước.
“Ta thấy có rất nhiều dấu hiệu của việc làm giả sổ sách đấy.”
Yết hầu của Kiyot khẽ nhấp nhô. Bình thường, đáng lẽ gã ta đã phải nổi trận lôi đình, gằn giọng chất vấn tại sao một chuyện như vậy lại bị lôi ra vào lúc này, nhưng lúc này ông ta lại chẳng thể thốt lên lời. Ông ta chỉ biết bất động để mặc cho Ferda tiếp tục tra hỏi.
“Có vô số điểm bất đồng trong này. Ngươi có biết tổng số tiền bị thâm hụt là bao nhiêu không?” Ferda chỉ tay vào một con số đã được tổng hợp lại. “Ba nghìn đồng vàng.”
Đồng vàng là loại tiền vàng tiêu chuẩn của vương quốc.
“Có vẻ như ngươi đã đút túi riêng ba nghìn đồng vàng-khoản tiền mà người dân trong lãnh địa của ngươi có nằm mơ cả đời cũng chẳng bao giờ chạm tay vào được.”
“C-Chà, chuyện đó… đó không phải là những phần do tôi ghi chép…”
“Dĩ nhiên không phải do ngươi viết rồi. Một kẻ như ngươi làm sao có thể sở hữu nét chữ tao nhã đến nhường này chứ?”
Đó là những nét chữ trôi chảy như thể đang hét lên cho cả thế giới biết rằng nó được viết bởi một người viết vô cùng chuyên nghiệp. Ferda thừa biết điều này.
“Ngươii bòn rút một ít cho bản thân rồi chia chác một phần cho đám cấp dưới để biến chúng thành đồng phạm. Đám cấp dưới đó hẳn cũng lại chia năm xẻ bảy cho thuộc hạ của chúng, thế nên số tiền thực tế ngài bỏ túi chắc chắn là ít hơn ba nghìn đồng vàng. Nhưng quý tộc là gì chứ? Là những kẻ mà cái đầu trên cổ phải chịu sức nặng tương xứng với những thứ xa hoa mà họ được hưởng thụ.”
Ferda lập tức lật sang tập tài liệu tiếp theo và bắt đầu dõng dạc đọc lên từng chữ.
“Các tội danh gồm có biển thủ công quỹ, làm giả giấy tờ chính thức, và hành vi không xứng đáng với tư cách là một quý tộc…”
Cứ mỗi một chữ thốt ra, gương mặt của Nam tước Kiyot lại như già đi thêm một tuổi.
“…Theo Bộ luật Hình sự Đế quốc, tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng, mức phạt tối thiểu có thể lên tới mười nghìn đồng …” Đôi mắt xanh lam của Ferda dán chặt vào gã ta. “Và ở mức cao nhất, ngươi có thể bị chém đầu và rồi cái đầu ấy sẽ bị treo ngay trước cổng thành.”
Bất thình lình, hình ảnh về cái kết cục thảm khốc của Thesalos Wolcher bỗng xẹt qua tâm trí vị Nam tước. Nam tước Kiyot mặt cắt không còn giọt máu và lập tức quỳ sụp xuống đất.
“Ôi, tôi xin ngài! Xin ngài hãy rộng lòng tha thứ cho tôi duy nhất một lần này thôi! Không bao giờ! Tôi thề sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra một lần nào nữa, thưa ngài Nhiếp chính!”
“Hửm.” Ferda đứng dậy và tiến đến vỗ vỗ vai ông ta. “Nghe cho rõ đây. Ta không cấm ngươi làm những việc này.”
“D-dạ?”
“Ta nói là chẳng bận tâm đến việc ngươi có nhét đầy cái bụng của mình hay không. Thực ra, người có bỏ túi riêng bao nhiêu tiền đi chăng nữa thì ta cũng không có tí hứng thú nào.”
“Th-thế thì tại sao…?”
“Thứ mà ta coi trọng
Chính là năng lực.”
“N-năng lực… ngài nói sao cơ?”
“Ta tin rằng thà có một kẻ có chút bẩn thỉu nhưng làm được việc vẫn tốt hơn vạn lần một kẻ thanh liêm nhưng vô dụng. Ta không quan tâm đến một chút sai lệch nhỏ nhặt nếu nó phục vụ cho đại cục. Ngươi có ăn cao lương mỹ vị hay có lăn lộn trên giường với một cô ả điếm tên Rosemary đi chăng nữa, tacũng chẳng thèm để mắt đến.” Ferda thì thầm vào tai gã ta. “Hãy chứng minh năng lực của ngươi đi. Giải quyết dứt điểm vấn đề lương thực và nạn quái vật ngay lập tức. Đóng góp vào việc ổn định sinh kế cho người dân. Bằng không…”
Ferda khẽ vẫy vẫy mấy tờ giấy trong tay.
“Mấy tập tài liệu chính thức này có khi sẽ vô tình bay thẳng một mạch về tới tận Kinh đô Đế quốc đấy. Hoàng đế, cũng như cha mẹ và anh chị em của ngươi, đều sẽ biết được sự thối nát của ngươi. Nếu chuyện đó xảy ra, sẽ có một cuộc đua nghẹt thở xem ai là người đến lấy cái đầu trên cổ ngươi trước—đao phủ của Đế quốc hay là các kỵ sĩ của gia tộc ngươi. Ngươi có hiểu không?”
“Tôi-tôi hiểu rồi! Tôi nhất định sẽ chứng minh bản thân!”
“Tốt. Cuộc trò chuyện của chúng ta kết thúc ở đây. Ngươi có thể lui được rồi.”
Nam tước Kiyot lật đật tháo chạy như một kẻ vừa mới lôi đầu ra khỏi máy chém. Ferda, nhìn theo với vẻ hài lòng, rồi đưa tay gạch một dấu tích bên cạnh cái tên Nam tước Kiyot trong danh sách cuộc họp.
‘Đúng như mình nghĩ, có người nghĩ kế thay mình thì mọi chuyện dễ dàng hơn hẳn.’
Dù cho Ferda có là một Đại Pháp Sư mạnh mẽ đến đâu, anh cũng chẳng hề am hiểu dăm ba cái mớ giấy tờ tẻ nhạt. Để chỉ ra chính xác tiền nong được sử dụng ở đâu và như thế nào đòi hỏi phải có kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm thực tế mà anh không hề sở hữu.
Người đã trở thành bộ não cho Ferda không ai khác chính là Mori. Dẫu bề ngoài trông cô bé có vẻ ngơ ngác, nhưng đứa trẻ ấy lại nắm giữ cả một Kho Tàng Tri Thức của vạn vật trong đầu.
Ferda từng căn dặn Mori:
“Từ giờ trở đi, hãy rà soát lại toàn bộ nội dung được ghi trong sổ sách lẫn báo cáo, rồi tóm tắt lại mọi điểm bất nhất. Ngoài ra, hãy đối chiếu xem những sai phạm đó sẽ chịu mức hình phạt nào dựa theo Bộ luật Hình sự Đế quốc.”
Mori khi ấy chỉ gật đầu rồi nhanh chóng quét mắt qua nội dung các cuốn sổ.
Xoạch, xoạch, xoạch—!
Tốc độ lật nhanh đến mức người ta khó lòng tin được là cô bé thực sự đang đọc. Cô bé đang hoàn thành một cách thần tốc cái công việc mà đáng ra phải tốn của vài người ròng rã suốt một tuần trời. Nhờ vậy, hành vi tham nhũng của mười bốn vị lãnh chúa đã lần lượt bị lập hồ sơ không sót một ai, và Ferda cứ dựa vào những tập tài liệu đó để gặp mặt tra hỏi từng người một.
‘Bản thân chuyện tham nhũng chẳng có gì quan trọng.’
Cũng giống như mọi loại cá nào cũng mang mùi biển, trên đời này làm gì có vị quý tộc mà không tham nhũng. Ferda đơn giản là chỉ muốn thanh trừng bọn họ nếu họ là những kẻ vô năng. Tất cả những gì bọn họ phải làm là chứng minh rằng lý do họ ngồi vững trên chiếc ghế quyền lực đó không phải là vì cái mông của họ quá nặng.
“Vậy là, ngay cả khi Nam tước Kiyot khóc lóc như một đứa trẻ mà rời đi,” Ruri, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, lên tiếng.
“Vẫn còn khoảng năm người nữa.”
“Ngài cứ dọa dẫm bọn họ như thế sao? Ngài đang tính trở thành một bạo chúa đấy à?”
“Chỉ là dọa dẫm thôi ư? Đây mới chỉ là lần đầu tiên ta vung cây gậy thôi đấy.”
“Cây gậy…?”
“Cây gậy và củ cà rốt. Chiến lược cốt lõi là phải sử dụng luân phiên cả hai thứ đó.”
Ruri nghiêng đầu khi hồi tưởng lại chuỗi sự việc vừa qua. “Chẳng phải từ nãy đến giờ ngài chỉ mới vung gậy một cách vô cùng tàn nhẫn thôi sao?”
“Thế à?”
“Đúng vậy. Trông ngài cứ như thể đang muốn dùng nỗi sợ hãi để nghiền nát bọn họ hoàn toàn ấy. Hay là do bản thân ngài đã quá quen với điều đó nên giới hạn chịu đựng đau đớn của ngài mới cao đến vậy?”
“Hửm…” Ferda thực sự không hề nhận ra việc mình chỉ đang sử dụng mỗi cây gậy. “Chà, chuyện đó cũng chẳng sao.”
Ngay cả khi bản thân chỉ biết vung gậy như lời Ruri nói, anh cũng chưa có ý định ban phát củ cà rốt vào lúc này.
“Bấy lâu nay bọn họ chỉ là lũ lừa vô dụng làm hao hụt kho chứa cà rốt mà thôi, vậy chẳng lẽ ta không nên bắt bọn chúng làm việc gì đó trước sao?”
“Chuyện đó cũng đúng.” Ruri gật đầu tán thành.
Ferda Valdrova. Vì sự phát triển của lãnh địa Công tước Phu nhân tối cao, nên ngày hôm nay anh vẫn đang tiếp tục mẫn cán vung cao cây gậy của mình.